CÁI GIÁ CỦA VẬN MAY
1
Đêm khuya, tôi tan ca sớm nhân dịp Tết Nguyên Tiêu để đi hẹn.
Trên đường đi, tôi gặp một nhà sư ăn mặc rách rưới, tiện tay chuyển cho ông ta 50 tệ.
Nhà sư nhìn tôi không biểu cảm, nói:
“Thí chủ có lòng tốt, tối nay tuyệt đối đừng ăn bánh trôi, nếu không sẽ gặp tai họa đổ máu.”
Tôi thầm bật cười.
Tối nay tôi hẹn đi chơi với bạn thân, làm gì có thời gian ăn bánh trôi.
Ngay giây sau, mẹ tôi ở quê gọi video:
“Chiêu Đệ, khi nào con về? Mẹ gói bánh trôi rồi.”
Bối cảnh trong video… chính là phòng khách nhà tôi!
1
Năm nay Tết tôi không về quê, gọi mẹ và em trai lên thành phố ăn Tết nhưng họ đều từ chối.
Nói ra thì, đây là lần đầu tiên mẹ đến nhà tôi.
Trước kia năm nào tôi cũng gọi, tháng nào cũng gọi, bà đều không đến, nói rằng đi rồi thì không ai chăm em trai.
Lần này đã đến rồi, nhất định phải dẫn bà đi chơi cho đàng hoàng.
Tôi vừa đặt nhà hàng xong thì gọi điện cho bạn thân hủy hẹn.
Giọng nó cười gian:
“Hôm nay quán Long Duyệt có trai mới, không đến là tiếc đó…”
Tôi hơi tiếc nuối:
“Để mày thử trước giúp tao, hôm khác hẹn.”
Về đến nhà.
Mẹ ngồi bên bàn ăn, trên bàn đặt một cái bát, bốc hơi nóng.
Không có cảnh mẹ con lâu ngày gặp lại hỏi han gì cả.
Thấy tôi vào, bà lập tức bưng bát lên, giục:
“Chiêu Đệ về rồi à, mau ăn bánh trôi đi.”
Cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như việc bà lên thành phố chỉ để bắt tôi ăn bát bánh trôi này.
“Con nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi con là ‘Chiêu Đệ’ nữa.”
Trần Chiêu Đệ.
Tôi rất ghét cái tên này.
Sau khi “chiêu” được em trai, trước kỳ thi đại học tôi đã đổi tên thành Trần Chiêu Ninh.
Chiêu – ánh sáng. Ninh – bình yên.
Tôi nhận lấy bát đặt xuống:
“Mẹ, con đặt nhà hàng rồi, mình ra ngoài ăn đi.”
Bà lại bưng bát lên, nhìn tôi chằm chằm:
“Ăn bánh trôi xong rồi đi cũng chưa muộn.”
Từ nhỏ đã khát khao tình thương của mẹ, tôi quên mất lời nhà sư.
“Được rồi, được rồi.”
Trong bát chỉ có tám viên bánh nhỏ, ăn cũng chẳng sao.
Chỉ là… nhân có mùi tanh.
“Mẹ, nhân gì vậy? Sao tanh thế?”
Mẹ cười:
“Nhân mang từ quê lên, sao lại tanh được?”
Kệ.
Tôi ăn hết mấy miếng, kéo mẹ chuẩn bị ra ngoài.
Vừa đến cửa, tôi thấy toàn thân mềm nhũn.
Không lẽ bánh trôi thật sự có vấn đề?
2
Ngủ một giấc, sáng hôm sau tỉnh dậy thì cảm giác khó chịu biến mất.
Chắc là bị cảm lạnh thôi.
Không nghĩ nhiều, tôi trang điểm che quầng thâm rồi ra ngoài.
Hôm nay xin nghỉ nửa ngày, có một kỳ thi rất quan trọng.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là học bá.
Mỗi kỳ thi, kể cả kiến thức chưa từng học, tôi đoán cũng trúng top.
Tôi từng đi thi quốc gia để kiểm chứng “vận thi cử” của mình, môn trắc nghiệm đoán được hơn 80 điểm.
Cách quán ăn sáng đầu ngõ còn hơn chục mét, con chó “Hắc Tướng Quân” đã sủa inh ỏi với tôi.
Bình thường nó rất hiền, thấy tôi là lăn ra đòi vuốt.
Hôm nay lại như phát điên.
Ông chủ phải giữ chặt dây.
Tôi sợ đến mất cả khẩu vị, bỏ ăn sáng đi thi.
Ngồi vào phòng thi, tôi mới nhận ra có gì đó không ổn.
Cảm giác “được thần giúp” biến mất rồi.
Trên đường về công ty, tôi tra đáp án.
Những câu tôi nhớ kỹ…
đều sai!
Trong thang máy, cô lễ tân đứng sau tôi, che mũi.
Thấy tôi nhìn, cô ta lúng túng:
“Chị Trần… có phải đến tháng không, hơi có mùi…”
“Ừ.” Tôi đáp qua loa.
Không thể nào.
Tuần trước mới hết.
Nhớ lại phản ứng của con chó sáng nay…
Chẳng lẽ tôi thật sự có mùi lạ?
Những chuyện này khiến cả buổi chiều tôi không yên tâm làm việc.
3
Tôi định gọi bạn thân than thở.
Nhưng nghĩ mẹ khó khăn lắm mới đến một lần.
Nhớ lại bát bánh trôi tanh hôm qua, tôi gọi điện nói dối:
“Mẹ, tối nay con tăng ca, không về ăn.”
“Công ty con ở đâu? Mẹ mang bánh trôi qua cho con ăn lót dạ.”
Lại là bánh trôi!
“Qua rằm rồi, mình không ăn nữa đâu mẹ.”
“Đây là mẹ mang từ quê lên…”
Tôi vội cắt lời:
“Con về ăn.”
Xuống lầu, lại gặp nhà sư hôm qua.
“Thí chủ tối qua vẫn ăn bánh trôi rồi, tám viên.”
!!!
Biết tôi ăn bánh trôi thì bình thường.
Nhưng sao ông ta biết là tám viên?
“Ấn đường thí chủ tối đen, trên người có thứ không sạch sẽ.”
Tôi định bỏ đi.
Nhưng ông ta đuổi theo:
“Nếu ta đoán không nhầm, hôm nay thí chủ đã gặp chuyện kỳ lạ?”
Có chút bản lĩnh.
“Tôi tin ông.”
“Tôi không biết bói mệnh,” ông ta nói.
“Nhưng biết tính tai.”
Ông ta nói một tràng dài.
Tôi chỉ nghe được trọng điểm:
“Ngươi ăn không phải bánh trôi.”
4
Về đến nhà.
Y như hôm qua.
Mẹ ngồi đó, trước mặt là bát bánh trôi.
Vẫn tám viên.
Tôi giả vờ:
“Mẹ, hôm qua bánh có vẻ hỏng rồi, bỏ đi đi.”
Mặt bà lập tức biến sắc:
“Có tiền rồi thì lãng phí vậy à?”
Tôi biết hôm nay không tránh được.
Tôi giả vờ mang bát vào phòng.
Khóa cửa.
Lấy cái bát (bát khất thực) của nhà sư ra, đổ bánh vào.
Bánh trôi… sống dậy.
Lớp vỏ trong suốt.
Bên trong…
là những con sâu đỏ như máu.
Đang ngọ nguậy.
Tôi nôn khan.
Ngoài cửa, giọng mẹ vang lên:
“Chiêu Đệ, sao vậy?”
Tay nắm cửa rung mạnh.
Bà muốn vào!
Tôi vội bỏ lại hai viên, giấu sáu viên đi.
Mở cửa.
Mẹ không hỏi han gì.
Chỉ nhìn chằm chằm bát bánh.
“Con ăn rồi, bị nghẹn chút thôi.”
Bà nhìn tôi như muốn xuyên thấu.
“Còn hai viên, mẹ ăn đi.”
“Không được! Phải ăn hết!”
Giọng bà đột nhiên dữ tợn.
Giống hệt khi còn nhỏ…khi dắt tôi đi khắp nơi vì muốn có con trai.
Tôi hiểu rồi.
Bát bánh này, tôi nhất định phải ăn hết.
“Không được, nhất định phải ăn hết!” mẹ tôi nói một cách hung dữ.
Giống hệt biểu cảm khi ngày nhỏ dắt tôi đi thăm họ hàng, bị chế giễu vì không sinh được con trai.
Xem ra bát “thang viên quỷ” này không ăn hết là không xong rồi.
“Khô quá, có nước luộc không? Mẹ múc cho con chút đi.” Nói xong, tôi cố nhịn buồn nôn, nuốt vội hai viên, rồi đưa bát cho bà.
5
Mẹ vừa ra khỏi phòng, tôi lập tức nhổ thang viên vào chiếc bát gỗ.
May mà viên nhỏ.
Bên trong, những con sâu màu đỏ máu… vẫn đang động đậy.
Mẹ múc nước xong, nhanh chóng quay lại.
Tôi giả vờ nhai vài cái. Chỉ khi thấy động tác nuốt cuối cùng của tôi, bà mới yên tâm rời khỏi phòng.
Tôi khóa cửa, lập tức hạ giọng gọi cho bạn thân.
Bạn tôi mê tín, hay nói sẽ giới thiệu “cao nhân” cho tôi. Chắc chắn cô ấy có cách.
Nghe xong tình hình, cô ấy bảo tôi đến Long Duyệt tìm.
Vừa ra khỏi cửa, mẹ đã đứng ngay trước phòng:
“Con đi đâu?”
Tôi giơ tập tài liệu trong tay:
“Sếp gấp, con phải đi giao.”
May mà đã chuẩn bị trước. Mẹ không nghi ngờ, để tôi đi.
Ra khỏi gara, tôi gặp ông chủ quán ăn sáng dắt chó.
Hắc Tướng Quân vẫn sủa điên cuồng vào tôi.
Nhưng lần này nó không lao tới như buổi sáng, mà như đang sợ thứ gì đó trong xe.
Đến hội sở Long Duyệt, tôi đi thẳng đến chỗ cũ.
Phòng 666.
Bạn tôi đã đợi sẵn, cùng một “mẫu nam”.
“Giang Vi Vi! Lúc này rồi mà cậu còn gọi trai?” Tôi vừa tức vừa gấp.
Nhưng anh chàng này đúng là đẹp thật.
Ít nhất 1m88, mặt kiểu Hàn Quốc.
Vest đen chỉnh tề, cà vạt mảnh.
So với mấy “mẫu nam” khác cố khoe cơ bắp, anh ta trông sạch sẽ, tao nhã hơn hẳn.
Tôi lắc đầu mạnh.
Trần Chiêu Ninh! Không phải lúc nghĩ mấy thứ này!
Hoàn hồn lại thì anh ta đã đứng cạnh tôi, chuẩn bị cởi vest.
“Khoan! Chị không có tâm trạng.” Tôi ngồi xuống cạnh Vi Vi:
“Cho anh ta đi đi, lần sau tôi mời!”
Vi Vi cười:
“Anh ta đi rồi ai giúp cậu? Quay lại mà xem.”
Anh ta đã mặc… đạo bào.
Hóa ra cởi vest là để thay đồ.
Tôi sững sờ.
“Chuyện gì đây?”
Vi Vi giải thích: sau khi cúp máy, cô gọi người giúp.
Một người bạn giới thiệu “cao nhân”, gọi chưa tới một phút thì người đã tới.
Hóa ra anh ta làm thêm ở Long Duyệt, đang ở phòng 888.
Anh ta lên tiếng, giọng trầm:
“Chị… à không!” anh đỏ tai, “đạo hữu, chào cô, tôi là Tiêu Đình.”
6
“Cô có thể kể rõ hơn không?”
Tôi kể lại toàn bộ: mẹ đột nhiên tới, ép ăn 8 viên thang viên hai ngày liền, những chuyện kỳ lạ, và cả chuyện hòa thượng cho bát gỗ.
Ánh mắt Tiêu Đình trầm xuống:
“Mang bát và thang viên ra tôi xem.”
Tôi lấy ra. Thang viên vẫn đang động.
Anh xé ra, lấy một con sâu:
“Đây là cổ trùng đổi vận.”
Anh giải thích:
Mệnh của cô hiếm có, nhiều người ghen tị. Có những kẻ dùng tà thuật để đổi vận, nhưng sẽ hao tổn tuổi thọ nên thường làm thuê cho người khác.
Trong nhà cô có người vận khí rất kém, nên mẹ cô muốn chuyển vận của cô sang cho người đó.
Trần Diệu Tổ — em trai tôi.
Ngoài nó ra, không ai đáng để mẹ hại chính con gái ruột như vậy.