CÔNG LÝ BỊ BỊT MIỆNG
1
Năm 2005, chúng tôi từng xử lý một vụ án cực kỳ thảm khốc.
Một thanh niên đột nhập vào nhà, cuonghiep rồi sathai một người phụ nữ nội trợ, sau đó n h é t đứa bé 11 tháng tuổi v à o t ú i r á c rồi n é m xuống sàn cho đến chzc.
Thithe non nớt của đứa bé 11 tháng tuổi đầy vết b ầ m t í m và t ụ máo, tứ chi vặn vẹo, đ ầ u b i ế n d ạ n g nghiêm trọng, gần như không còn hình người. Ngay cả pháp y nhìn thấy cũng không kìm được nước mắt.
Điều duy nhất gia đình mong muốn… là kẻ thủ ác phải đền m ạ n g.
1
Chiều tối hôm xảy ra á n m ạ n g, chúng tôi nhận được tin báo.
Hiện trường là một khu nhà tập thể ở huyện, mỗi tầng hai hộ, kiểu nhà cầu thang.
Người chồng tên Trần Khẳng đã hoàn toàn mất kiểm soát, gào khóc tại hiện trường, gần như ngất lịm.
Nannhan là vợ và con gái của anh ta. Người vợ 25 tuổi tên Dương Tuệ, con gái hơn một tuổi tên Trần San San.
Một gia đình vốn hạnh phúc mỹ mãn, chỉ vì một con thú đội lốt người mà rơi thẳng xuống địa ngục.
Chúng tôi nhanh chóng tiến hành khám nghiệm.
Thi the Dương Tuệ nằm trên giường trong phòng ngủ, quần áo không chỉnh tề. Dựa vào vết b ầ m trên c ổ, ban đầu có thể xác định cô bị b ó p c ổ đến chzc.
Trán, má và khóe miệng đều có vết thương ở các mức độ khác nhau, rõ ràng đã bị baohanh và xamhai nghiêm trọng.
Cảnh tượng… không thể nhìn nổi.
Nhưng còn kinh khủng hơn, là căn phòng trẻ em bên cạnh.
Khi chúng tôi bước vào, một túi rác màu đen nằm ở góc tường. Túi đã rách, máo thấm ra sàn.
Thi the đứa bé đã được người cha lấy ra khỏi túi, đặt lại vào nôi, như thể con bé chỉ đang ngủ.
Một đứa trẻ 11 tháng tuổi, cơ thể mềm mại, còn có chút bụ bẫm.
Nhưng chính vì vậy, khi bị n é m mạnh, cơ thể bé chịu tổn thương càng khủng khiếp.
Toàn thân đầy vết bầm và máo, gần như không còn một mảng da lành.
Phía sau đầu có một vết r á c h lớn, máo chảy ra từ đó, theo hiện trường suy đoán là va vào góc tường hoặc cạnh cửa.
Khuôn mặt biến dạng hoàn toàn, có thể do vừa khóc vừa bị đ ậ p úp xuống sàn.
Cổ đã g ã y. Khi pháp y nhẹ nhàng đỡ lên, phần đ ầ u gần như gập ra sau hơn 90 độ.
Hai cánh tay nhỏ mềm oặt như hai chiếc khăn.
Không ai có thể tưởng tượng… lại có kẻ có thể ra tay với một đứa trẻ như vậy.
Ngay cả những người làm nghề như chúng tôi cũng không chịu nổi, huống chi là người cha—anh ta gần như suy sụp hoàn toàn.
Việc đặt con trở lại nôi… có lẽ là chút dịu dàng cuối cùng của anh.
Chúng tôi lập tức báo cáo cấp trên, vụ án được coi là trọng điểm cần phá nhanh.
Nhưng thực tế, quá trình phá án lại không quá phức tạp.
2
Ngoài khám nghiệm tuthi, chúng tôi tiến hành khám xét toàn bộ hiện trường, thu thập chứng cứ.
Nhưng ngay cả với chúng tôi, quá trình này cũng vô cùng nặng nề.
Trong phòng khách vẫn treo ảnh gia đình ấm áp.
Khi đó, bé Trần San San mới hai tháng tuổi, nằm trong vòng tay mẹ, cười rất ngọt.
Không chỉ em bé, mà cả bố mẹ cũng cười rất hạnh phúc.
Ảnh cưới đặt trên tủ, những món đồ chơi trên sofa…
Tất cả đều cho thấy đây từng là một gia đình rất ấm áp.
Nhưng tất cả… đã không còn nữa.
Người sống sót duy nhất—người cha—đã phải đưa đi bệnh viện tiêm thuốc an thần.
Tại hiện trường, chúng tôi phát hiện nhiều dấu giày lạ, dấu vân tay và tóc—hung thu gần như không có ý thức che giấu.
Do khu nhà không có camera, chúng tôi chỉ có thể dựa vào camera ngoài đường để xác định khuôn mặt nghi phạm.
Nghiphạm tên Trương Chí Quyền, 19 tuổi, cao khoảng 1m72, là học sinh một trường trung học trong huyện.
Gia đình hắn không đơn giản—cha hắn là ông chủ của công ty bất động sản lớn nhất thành phố.
Nhưng vì hắn đã trưởng thành, chúng tôi không cần thông báo trước khi bắt giữ.
Tối hôm đó, chúng tôi lập tức bắt hắn.
Khi bị bắt, hắn vẫn đang ăn uống cùng bạn bè ở quán nướng, như thể vụ án tàn nhẫn ban ngày không liên quan gì đến mình.
Lên xe cảnh sát, hắn còn gào thét kêu oan.
Nhưng xuống xe… hắn đã khóc, chân run không đứng vững.
Về đến đội, đội trưởng lão Từ yêu cầu xử lý trong đêm, nhanh chóng hoàn thiện chứng cứ để tránh gia đình hắn can thiệp.
Chúng tôi lập tức lấy mẫu tóc, dấu vân tay.
Kết quả vân tay ra ngay—trùng khớp với hiện trường.
3
Trong quá trình thẩm vấn, lời khai của Trương Chí Quyền khiến tất cả chúng tôi… lạnh người.
Hắn không quen biết gia đình nannhan.
Chiều hôm đó, khi vừa ngủ dậy, hắn thấy Dương Tuệ đẩy xe em bé đi chợ về.
Cô còn trẻ, xinh đẹp.
Hắn nói… hắn “nổi tà tâm”.
Hắn giả vờ thích em bé, lại gần nói chuyện.
Rồi giúp cô xách đồ, thuận lợi vào nhà.
Vừa vào, hắn khóa cửa, rút dao đedoa.
Hắn é p cô vào phòng, dedoa gizc con nếu không nghe lời.
Sau đó… cuonghiep cô.
Khi cô phản kháng, hắn b ó p c ổ cô đến chzc.
Hắn nói:
“Đều là lỗi của cô ta.”
Chúng tôi phải cố kiềm chế để không lao vào đ á n h hắn.
Khi hỏi về đứa bé, hắn nói:
“Con bé khóc quá… tôi bực… tôi n h é t vào túi rác, nó vẫn khóc… tôi đ ậ p vài cái… nó không khóc nữa… tôi đi.”
Giọng điệu thản nhiên như kể một chuyện vặt.
Hai m ạ n g người… trong mắt hắn chẳng là gì.
Chúng tôi nhanh chóng hoàn tất hồ sơ, đảm bảo chứng cứ chặt chẽ.
Kiểm sát viên cũng xác nhận:
Hắn chắc chắn phải trả giá bằng m ạ n g sống.
Tất cả được hoàn thành chỉ trong một đêm.
Vì chúng tôi đều biết, khi trời sáng… cha của hắn sẽ bắt đầu hành động.
4
Thực tế chứng minh, việc chúng tôi thức trắng đêm hoàn thiện chuỗi chứng cứ… hoàn toàn không phải lo xa.
Bởi vì chúng tôi phát hiện ra, Trương Chí Quyền từng p h ạ m t ộ i nhưng chưa từng bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Trước đó đã nói, hắn 19 tuổi—lẽ ra vẫn đang học cấp ba.
Nhưng thực tế, hắn đã bỏ học hơn hai năm, từng đi nơi khác, sau đó mới bị cha lôi về tiếp tục học.
Nghe nói là để “mạ vàng lý lịch” sau này, nên mới đưa hắn về cái huyện nhỏ này học cho xong.
Còn lý do hắn bị đưa về… là vì một vụ tngt.
Do là vụ án ở nơi khác nên không dễ tra hồ sơ chi tiết, nhưng chúng tôi vẫn tìm được thông tin cơ bản:
Vụ tai nạn đó có thương vong.
Theo lẽ thường, đã đủ cấu thành tội “gây tngt”.
Theo luật, tội này có thể bị phạt t ù dưới 3 năm hoặc giam giữ.
Dù là chưa đủ 18 tuổi, thì cũng chỉ được giảm nhẹ chứ không thể không truy cứu.
Thế nhưng vụ đó lại bị k hô n g t r u y t ố.
Rõ ràng có mùi “t i ề n” ở đây.
Hồ sơ ghi hắn có t ự t h ú, bồi thường tích cực, được gia đình nạn nhân tha thứ…
Không khó để đoán cha hắn đã chi bao nhiêu tiền.
Cũng chính vì thế, chúng tôi và đội trưởng Lão Từ mới phải liều mạng hoàn thiện chứng cứ trong đêm.
Quả nhiên, sáng hôm sau đã có không ít “lãnh đạo” ngoài hệ thống tư pháp c a n t h i ệ p—thậm chí còn có người từ cấp thành phố.
Nhưng may mắn là, sau một đêm, chứng cứ đã khóa chặt vụ án.
Không còn đường lật.
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như mong muốn—Trương Chí Quyền bị tuyên án t ử h ì n h—thì vụ án này đã không có gì đặc biệt.
5
Khi kết quả DNA được trả về, chúng tôi cuối cùng cũng thở phào.
DNA trong cơ thể nạn nhân trùng khớp với hắn.
Đây là bằng chứng không thể chối cãi.
Vụ án coi như đã có thể kết luận.
Chúng tôi cùng Lão Từ đến bệnh viện thăm Trần Khẳng, tiện lấy lời khai.
Sau hai ngày điều trị, tinh thần anh đã khá hơn, nhưng nỗi đau vẫn còn đó.
Điều duy nhất giúp anh gượng dậy… là mong muốn đưa h u n g t h ủ ra pháp luật.
Và là án t ử h ì n h.
Sau khi hỏi xong những câu cần thiết, anh nói rất nhiều.
Anh kể về vợ, về con, về gia đình.
Anh và Dương Tuệ là bạn học, cùng nhau trải qua bao khó khăn mới đến được với nhau.
Trong mắt anh, Dương Tuệ là người phụ nữ đẹp nhất thế gian.
Còn con gái là món quà quý giá nhất mà trời ban cho họ.
Chúng tôi không nỡ ngắt lời anh.
Anh còn nói, cha của hungthu đã thuê luật sư đến tìm anh, đưa ra 1 triệu tệ để đổi lấy một tờ giấy bãi nại.
Vào năm 2005, đó là một khoản tiền cực lớn.
Nhưng Trần Khang đã xé nát tờ giấy ngay tại chỗ, đuổi họ đi.
Anh vừa nói vừa khóc, không thể kiểm soát cảm xúc.
Một lúc lâu sau, anh hỏi chúng tôi:
“H un g t h ủ… có bị x ử t ử không?”
Theo quy định, chúng tôi không có quyền quyết định hay hứa hẹn kết quả xét xử.
Nhưng lúc đó… tôi vẫn buột miệng nói:
“Hắn chắc chắn phải đền m ạ n g.”
Trần Khang nghe xong, vừa khóc vừa gục đầu.
Khoảnh khắc đó… càng khiến chúng tôi quyết tâm xử lý vụ án đến cùng.
Không lâu sau, phía kiểm sát hoàn tất hồ sơ và truy tố.
Mọi thứ tưởng như đã ổn định.
Nhưng không ngờ… vấn đề lại xuất hiện ở giai đoạn xét xử.
Và lần này, chúng tôi mới thực sự thấy được, sức mạnh của t i ề n… đáng sợ đến mức nào.
6
Ngày mở phiên tòa.
Buổi chiều, kiểm sát viên vội vàng tìm chúng tôi.
Tin anh mang đến… khiến chúng tôi lạnh cả người.
Theo chứng cứ, tội của Trương Chí Quyền là chắc như đinh đóng cột:
Xâm nhập trái phép
Cuonghiep
Gizc người
Thủ đoạn tàn nhẫn, ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng, án t ử h ì n h là hoàn toàn hợp lý.
Nhưng luật sư bào chữa đã đưa ra một “chứng cứ” bất ngờ: Trương Chí Quyền… chưa đủ 18 tuổi.
Chúng tôi hoàn toàn không ngờ tới chiêu này.
Theo hồ sơ, hắn sinh năm 1986 → năm 2005 đã đủ 18 tuổi.
Nhưng phía luật sư đưa ra tài liệu nói:
Hộ khẩu được làm lại sau này
Bệnh viện ghi sai năm sinh
Thực tế hắn sinh năm 1987
Thời đó chưa có dữ liệu điện tử, tất cả đều là giấy tờ, nên việc sai lệch là có thể xảy ra.
Bệnh viện cũng tự xác nhận “sai sót”.
Nếu tòa chấp nhận…
Hắn sẽ bị xét xử với thân phận vị thành niên.
Mà theo luật: 16–18 tuổi vẫn chịu trách nhiệm hình sự, nhưng khi tuyên án sẽ giảm nhẹ rất nhiều
Nghĩa là:
Không thể tử hình
Thậm chí tử hình hoãn thi hành cũng khó
Nhiều nhất chỉ tù chung thân hoặc ~20 năm
Cộng thêm tiền của cha hắn…có thể chỉ vài năm là ra tù.
Kiểm sát viên lập tức phản đối, yêu cầu kiểm tra lại chứng cứ.
Tòa tuyên bố tạm hoãn để xác minh.
Sau đó, kiểm sát viên nhờ chúng tôi:
“Đi điều tra, tìm ra sơ hở trong bộ chứng cứ này.”
Chúng tôi lập tức nhận lời.
Bởi vì: Đây là vụ án của chúng tôi và chúng tôi tuyệt đối không muốn thả tên súc sinh đó
Nhưng…Khi nhìn nhau với Lão Từ, chúng tôi đều hiểu: Chuyện này… không đơn giản.
Cha hắn chắc chắn đã chuẩn bị từ trước.
Chúng tôi rất có thể… không tìm được sơ hở.
Và điều đáng sợ là….đây mới chỉ là bắt đầu.
Trong thời đại hỗn loạn đó…mọi chuyện đều có thể xảy ra.
Và từ đây, mọi thứ bắt đầu đi theo một hướng… không ai có thể đoán trước.