KẺ SỐNG SÓT
1
Đây là một vụ á n m ạ n g tập thể khiến người ta phẫn nộ tột độ, làm vỡ nát mọi nhận thức.
Tại một danh lam thắng cảnh nổi tiếng, bốn nam nữ trẻ tuổi b u ộ c c h ặ t c ơ t h ể vào nhau rồi cùng n h ả y x u ố n g vách núi.
Tại chỗ, ba người chzc, một người bị thương.
Người sống sót duy nhất cũng t ử v o n g do p h á t đ ộ c trên đường đi cấp cứu.
Điều khiến người ta càng nghĩ càng rùng mình là:
Chỉ cách đó một ngày, video t ự s á t của họ đã bị phát tán trên các trang web nước ngoài dưới dạng thu phí.
Thậm chí, n ộ i t ạ n g của họ cũng đã bị đ ặ t t r ư ớ c qua mạng.
Còn nghi phạm của vụ án… lại đã bị chính tôi b ắ n chzc từ 5 năm trước…
1
Khoảng 11 giờ sáng ngày 1 tháng 5.
Một du khách gọi cảnh sát báo rằng có bốn nam nữ trẻ tuổi n h ả y x u ố n g núi Tiên Phong để t ự s á t.
Người báo án cho biết khi thấy họ dùng dây t r ó i c h ặ t vào nhau, anh ta đã định tiến lên ngăn cản, nhưng bị một cô gái trong nhóm quát mắng.
Khi anh ta lùi lại, bi kịch xảy ra.
Địa điểm n h ả y n ú i không thuộc khu vực mở cửa, người không có mục đích đặc biệt sẽ không bao giờ tới đây.
Đồng nghiệp của tôi phát hiện trên đỉnh núi có 4 bức t h ư t u y ệ t m ệ n h cùng giấy tờ tùy thân, điện thoại của các n ạ n n h â n.
Bốn người, lớn nhất 22 tuổi, nhỏ nhất mới 19.
Nội dung t h ư t u y ệ t m ệ n h rất đơn giản mà lại giống nhau một cách kỳ lạ:
“Cái chzc của chúng tôi là hành vi tự nguyện, không liên quan đến người khác.”
Do r ơ i từ độ cao lớn, c ơ t h ể họ bị cành cây và đá c ắ t x é t h à n h n h i ề u m ả n h.
H i ệ n t r ư ờ n g vô cùng thảm khốc, mùi m á u tanh nồng.
Thu hút vô số ruồi muỗi bu đến.
Dưới chân núi là vùng đất hoang, không ai phá hoại hiện trường nên dấu vết rất dễ nhận diện.
Ba nam thanh niên t ử v o n g tại chỗ.
Chỉ có cô gái 19 tuổi tên Trần Đình không chzc ngay, nhưng khóe miệng và lỗ mũi cô liên tục trào ra máo đen.
Tôi lập tức gọi xe cấp cứu.
“Trong c ơ t h ể n ạ n n h â n có đ ộ c!”
Bác sĩ cấp cứu vừa tới nhìn thấy máo đen thì tái mặt.
Tôi cũng chzc lặng.
Đã n h ả y n ú i t ự s á t rồi, tại sao còn u ố n g t h u ố c đ ộ c?
Sợ chzc chưa đủ nhanh sao?
Là tự nguyện hay bị é p b u ộ c?
Dù là kiểu nào… cũng khiến người ta lạnh sống lưng!
Bác sĩ lập tức tiến hành cấp cứu, nhưng vẫn không thể giành lại cô gái từ tay t ử t h ầ n.
“Bệnh nhân x u ấ t h u y ế t n ộ i, s u y đa cơ quan do t r ú n g đ ộ c, xác nhận t ử v o n g, thời gian t ử v o n g: 16 giờ 27 phút ngày 1 tháng 5 năm 2023…”
Rất nhanh, vụ án trượt về hướng mà tôi không muốn thấy nhất.
Khi pháp y tiến hành khám nghiệm sơ bộ, họ phát hiện trên b ụ n g n ạ n n h â n có một dòng chữ viết bằng son môi, viết từ phải sang trái:
“Tôi không muốn chzc!”
2
Phân cục núi Tiên Phong lập chuyên án “Vụ r ơ i núi 1/5”, tổ chức họp khẩn trong đêm.
Qua giám định chữ viết, t h ư t u y ệ t m ệ n h của cô gái và dòng chữ trên bụng đều do cùng một người viết.
Nói cách khác, Trần Đình đã để lại hai “bức thư tuyệt mệnh” với nội dung hoàn toàn trái ngược.
Chính hai bức thư này khiến vụ án trở nên mờ mịt.
Thithe Trần Đình được đưa đi g i ả i p h ẫ u, p h á p y nhanh chóng truyền về một tin chấn động:
Cô mang tide 3 tháng trước khi chzc.
“Rõ ràng là tusat, nhưng lại để lại tín hiệu cầu sinh… cái chzc này thật quái dị.” Nữ cảnh sát Tiểu Vương đột nhiên lên tiếng.
“Cô nhắc tôi nhớ ra một chuyện.” Lão hình cảnh Đại Từ quay sang tôi, “Đội trưởng Trương, anh còn nhớ tên á c m a bienthai 5 năm trước không?”
Tôi lập tức nhớ lại: “Ý anh là tên satnhan biethai é p người khác tusat bằng đủ mọi cách… ‘Bọ Cạp Độc’?”
“Đúng vậy. Phương thức g â y á n của hắn giống vụ này đến lạ. Có thể nào chính hắn… hoặc người có liên quan đến hắn quay lại t r ả t h ù không?”
“Không thể!” Tôi đập bàn, “Tuyệt đối không thể! Bọ Cạp Độc đã bị tôi b ắ n chzc ngay tại hiện trường, pháp y xác nhận rồi!”
Không thể là hắn.
Trừ khi…
“Đội trưởng Trương, có phát hiện mới!” Đại Từ xông vào.
“Phát hiện gì?”
“Từ kết quả giám định dấu vết, tại hiện trường… còn có một người sống!”
3
Tại hiện trường phát hiện một dấu chân cỡ 41. Sau điều tra, chúng tôi xác nhận dấu chân này không thuộc về người n h ả y n ú i hay nhân viên khu du lịch.
Nói cách khác, có người thứ 5 mà chúng tôi chưa biết.
“Có camera nào xác định được danh tính người này không?”
“Không. Khu vực này chưa khai thác, không có camera. Camera gần nhất cách đó ít nhất 500 mét ở đường chính.”
Tôi không khỏi cau mày. Đường chính đông người, dù có camera cũng chẳng khác gì mò kim đáy biển.
Người này xuất hiện tại hiện trường ngay từ đầu, nhưng không báo án, cũng không cứu người.
Vậy… hắn có phải là kẻ é p Trần Đình phải n h ả y n ú i?
Cũng chính là nghi phạm của vụ á n m ạ n g kỳ quái này?
Dựa trên suy đoán, tôi lập tức phân công nhiệm vụ:
Khám nghiệm thêm thi the ba nam n ạ n n h â n để xác định chính xác nguyên nhân t ử v o n g.
Điều tra các mối quan hệ xã hội như n ợ n ầ n, tình cảm của các n ạ n n h â n.
Nhờ cảnh sát mạng kiểm tra mạng xã hội, cuộc gọi, tìm manh mối người thứ 5.
Rất nhanh, nguyên nhân t ử v o n g được xác định phù hợp với rơi từ độ cao.
Ba nam thanh niên đến từ các tỉnh khác nhau, trước khi chzc không hề quen biết.
Mỗi người đều có n ợ v a y online, rắc rối tình cảm hoặc m â u t h u ẫ n gia đình.
Đều là “thành phần t h ấ t b ạ i” trong xã hội, “đứa con b ất h i ế u” trong gia đình, “tấm gương x ấ u” nơi làm việc.
Họ bị đẩy ra rìa xã hội, bị gia đình bỏ rơi nên sinh ra ý nghĩ chán đời.
Nhưng riêng Trần Đình rõ ràng chưa hoàn toàn muốn chzc.
Nếu không, cô đã không để lại dòng chữ cầu sinh.
Chính vì vậy, vụ tusat ban đầu… đã biến thành một vụ gizc người đáng sợ.
Ngay sau đó, khi kiểm tra mạng xã hội của họ, chúng tôi phát hiện manh mối về người thứ 5.
4
Trong QQ của họ, đều có một người bạn chung tên “Jack”.
Kỳ lạ là toàn bộ lịch sử trò chuyện với người này đều trống rỗng.
Khi kỹ thuật viên đang cố khôi phục dữ liệu, cảnh sát mạng lại bất ngờ lần ra danh tính của Jack thông qua lịch sử mua thẻ nhớ.
Tên thật là Vương Cường, 34 tuổi, ly hôn, học vấn thấp, sống ở khu Bắc thành phố, mở tiệm chụp ảnh cưới.
Sáng ngày xảy ra án lúc 8 giờ, có người thấy hắn đi cùng Trần Đình và những người khác.
Chúng tôi lập tức kiểm tra tiệm của hắn.
Trong máy tính cá nhân, phát hiện hàng loạt thư mục ảnh của người tusat đã được mã hóa.
Cỡ giày của hắn cũng là 41.
Vì có liên hệ với n ạ n n h â n, chúng tôi “mời” hắn về đồn.
Tôi và Tiểu Vương thẩm vấn.
“Những bức ảnh trong máy ảnh và máy tính của anh, giải thích thế nào?”
Vương Cường rất bình tĩnh.
“Chỉ là chụp chân dung thôi mà.”
“Vương Cường, khai thật đi. Chúng tôi đã nắm được chứng cứ. Vụ việc lớn ở núi Tiên Phong… cần tôi nhắc lại không?”
Hắn bật cười:
“Các anh đừng dọa tôi. Họ tự n h ả y, tôi không gizc người.”
“Chúng tôi chưa nói n h ả y n ú i, sao anh biết?”
Nụ cười của hắn đông cứng, nhưng vẫn cố cãi:
“Xem tin tức thôi!”
Chúng tôi tiếp tục gây áp lực:
“Hiện đã xác nhận Trần Đình bị gizc. Anh là người cuối cùng tiếp xúc với cô ấy. Tội cố ý gizc người có thể bị t ử h ì n h…”
Nghe đến “t ử h ì n h”, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.
“Cô ta tusat! Tôi chỉ chụp ảnh trước và sau khi chzc rồi gửi vào một email! Những thứ khác tôi không biết!”
5
Email?
Tôi hơi bất ngờ.
Hắn không phải kẻ é p Trần Đình tusat?
Qua thẩm vấn, chúng tôi xác nhận:
Người thứ 5 chính là hắn.
Tiệm ảnh mở bằng t i ề n v a y, lại tiêu tốn lớn nên n ợ n ầ n chồng chất.
Khoảng 3 năm trước, hắn bắt đầu nhận chụp ảnh người tusat.
Thông qua email nhận đơn, chụp xong gửi lại, trong vòng 5 ngày sẽ được t r ả t i ề n.
Mỗi lần hơn chục nghìn tệ, đi khắp cả nước.
Trước mỗi lần chụp, hắn đều gặp n ạ n n h â n để xác nhận danh tính.
Những người này quen nhau qua một nhóm QQ.
Đó chính là nhóm “hẹn chzc” khiến xã hội khiếp sợ.
Chúng tôi yêu cầu hắn cung cấp email.
Nếu lời khai là thật, thì phía sau còn một kẻ giật dây.
6
Sau 10 tiếng thẩm vấn, ngoài email, chúng tôi còn có thêm một manh mối:
Tài khoản c hu y ể n t i ề n cho hắn.
Chủ tài khoản tên Triệu Bản Hoa, 53 tuổi, công nhân xây dựng ở thị trấn Thanh Phong.
Chúng tôi lập tức đến đó.
Triệu Bản Hoa tính nóng, nói năng thô lỗ.
Ông ta phủ nhận việc chuyển tiền:
“Tôi nghèo rớt mồng tơi, chuyển cái gì!”
Nhưng tài khoản đúng là của ông.
Ông nói đó là thẻ lương cũ, ông không dùng.
Có vẻ không nói dối.
Đại Từ nhắc tôi:
“Có thể là con ông ta không?”