MẬP MỜ VỚI SẾP LỚN
1
Vì chạy KPI tuyển dụng đến mức tẩu hỏa nhập ma, tôi ngày nào cũng lên mạng tán dóc với người lạ.
Tôi gõ: “Muốn làm cho anh khóc rồi gọi tên em quá.”
Bên kia đáp: “Em là con gái mà sao ham muốn còn mạnh hơn anh vậy?”
Tôi nói: “Vì anh quá hấp dẫn.”
Đối phương ngượng ngùng, một lúc lâu sau mới hỏi: “Hấp dẫn ở chỗ nào?”
Tôi nở nụ cười tà ác: “Công ty bọn em đang cần tuyển lập trình viên gấp, muốn nói chuyện kỹ hơn không?”
Bên kia tan nát cõi lòng: “Vậy mục đích em tiếp cận anh chỉ là để tuyển người?”
“Cơm áo gạo tiền thôi.”
Trả lời xong, tôi nhanh tay gửi luôn chia sẻ vị trí.
Giây tiếp theo…..
Tôi trơ mắt nhìn hai cái avatar của chúng tôi chồng lên nhau.
1
Tôi đứng hình.
Chuyện gì vậy? Sao lại trùng hợp đến thế?
Yêu qua mạng lại trúng ngay người cùng công ty, hơn nữa tôi còn đang “chơi” anh ta.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy cả tòa nhà này đều không còn an toàn nữa, chỗ nào cũng như chôn sẵn mìn, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Bên kia rõ ràng còn điên hơn.
“Trời cũng giúp tôi rồi! Chúng ta cùng công ty, em là ai?”
“Trả lời tôi đi.”
“Xin em.”
Trạng thái tinh thần của đối phương như sắp bùng nổ.
Tôi run như cầy sấy.
Trong lòng vô cùng may mắn vì tôi chưa từng nói cho anh ta biết tên thật, thậm chí họ cũng không lộ.
Ngay cả tài khoản add anh ta cũng là acc phụ.
Nếu không, tôi không dám tưởng tượng trò đùa này sẽ phát triển đến mức nào.
Thấy tôi im lặng, anh ta lùi một bước.
“Được, em không muốn nói thì tôi không hỏi nữa.”
“Bây giờ tôi chỉ muốn biết….”
“Ngoài KPI tuyển người ra, em có một chút tình cảm thật nào với tôi không?”
[Hình chú chó khóc.jpg]
Đến rồi.
Câu hỏi cổ đại cuối cùng cũng đến.
Tôi hít sâu một hơi, uống ngụm nước ấm để ổn định tâm trạng.
Lạnh lùng gõ một chữ: “Không.”
Nếu anh ta không cùng công ty với tôi, có lẽ vẫn còn khả năng.
Dù sao tôi cũng nói chuyện với anh rất hợp.
Nhưng… không còn cách nào khác.
Chưa nói đến việc công ty cấm yêu đương nơi công sở.
Chỉ riêng chuyện tôi lừa anh ta thôi….
Tôi không thể chắc anh không có ý định trả thù.
Nhỡ đâu tôi vừa nói có tình cảm, quay đầu gặp mặt, anh ta lập tức tố cáo tôi thì sao?
Không chỉ bị trừ tiền, tôi còn có thể bị đuổi việc.
Công việc coi như tiêu tan.
Giờ dừng lại vẫn là tốt nhất cho cả hai.
“Em được lắm!”
“Chơi tôi như chó vậy!”
“Thảo nào! Tôi rủ gặp mặt em từ chối, rủ gọi thoại em từ chối, hỏi tên em cũng từ chối! Hóa ra đã có tính toán từ trước!”
“ Được lắm, em thắng rồi, tôi chơi không lại em.”
[Hình chú chó tức giận.jpg]
Sự sụp đổ của anh ta như sóng trào, suýt nữa nhấn chìm tôi.
Tôi không phục:
“Anh còn dám nói em? Em hỏi tên anh, anh cũng đâu có nói!”
Bên kia ngập ngừng: “Hiện tại tôi vẫn chưa tiện.”
“Hừ, em cũng không tiện!”
Tôi tưởng nói đến đây anh ta sẽ bỏ cuộc.
Không ngờ anh ta càng ngày càng lún sâu.
“Đừng giận nữa, sau này tôi sẽ nói cho em biết.”
“Đừng giận tôi.”
…
Nhìn những tin nhắn liên tục bật lên, tôi đau đầu vô cùng.
Chết tiệt, sau này tôi không bao giờ dám tán dóc linh tinh trên mạng nữa.
Nợ tình khó trả.
2
Dạo này áp lực công việc lớn, KPI tuyển dụng thê thảm.
Lật tung mọi phần mềm và hồ sơ cũng không tìm được người phù hợp với yêu cầu công ty.
Tôi nói thật với quản lý.
Quản lý lạnh lùng: “Sao người khác tuyển được mà cô không tuyển được?”
Tôi tối sầm mắt.
Ngồi ở chỗ làm mà như hồn lìa khỏi xác, đờ đẫn nửa tiếng, tôi thề nhất định phải khiến quản lý nhìn tôi bằng con mắt khác.
Thế là làm việc đến mức tẩu hỏa nhập ma.
Cuối cùng, tôi nghĩ ra cách khác—đăng một bài viết trên mạng chuyên thu hút lập trình viên.
Phần bình luận nhanh chóng tràn ngập những người đàn ông để avatar anime.
Tôi nhắn riêng từng người một, phát hiện ai nấy đều là cao thủ, chê mức lương này thấp.
Cuối cùng, một avatar đen thuần túy thu hút sự chú ý của tôi.
“Chương trình này không khó.”
Tôi bắt đầu giả làm gà mờ máy tính, gọi “anh ơi anh à” liên tục, dỗ dành khiến anh ta vui như mở cờ trong bụng.
May mắn hơn là, chúng tôi nói chuyện rất hợp.
Qua lại vài lần, đã trở thành bạn mạng.
Công ty cấm yêu đương, tôi bắt đầu có ý không muốn tuyển anh ta vào nữa.
Mỗi đêm là cuộc chiến giữa lý trí và cảm xúc.
Thích anh quá, nhưng KPI của mình… thích anh quá, nhưng KPI…
Cuối cùng, quản lý nói sắp có cuộc họp lớn, tổng giám đốc có thể sẽ chỉnh đốn phòng ban chúng tôi.
Trong phòng trà, tôi vô tình nghe được.
Đại khái là sẽ tăng KPI, thực hiện xếp hạng, bắt đầu cơ chế đào thải…
Nghe xong, tôi bỗng tỉnh táo hẳn.
Tình yêu gì chứ, đứng sang một bên hết.
Tôi bắt đầu tìm cơ hội nói ra mục đích thật.
Hôm sau, công ty họp bộ phận, do tổng giám đốc trực tiếp chủ trì nên quản lý cực kỳ coi trọng.
Ông ta bắt chúng tôi ngồi chờ trong phòng họp trước nửa tiếng.
Chờ chán.
Tôi chán chường lấy điện thoại ra, vừa hay thấy bạn mạng gửi ảnh bữa sáng cho tôi.
Không chịu nổi.
Tại sao sáng sớm tôi phải chịu đựng “uy quyền” của tổng giám đốc, còn anh ta lại ung dung ăn sáng?
Tôi không thể nhìn anh sống thoải mái như vậy.
Tôi cũng muốn kéo anh xuống biển khổ của công việc.
Tôi gõ: “Muốn làm cho anh khóc rồi gọi tên em quá.”
Bên kia đáp: “Em là con gái mà sao ham muốn còn mạnh hơn anh vậy?”
Tôi nói: “Vì anh quá hấp dẫn.”
Anh ta ngượng, một lúc sau mới hỏi: “Hấp dẫn ở đâu?”
Tôi cười gian: “Công ty bọn em đang cần tuyển lập trình viên gấp, muốn nói chuyện kỹ không?”
…
“Kỳ Niệm Niệm, cất điện thoại đi.”
Giọng Tiểu Giai kéo tôi về thực tại.
Tôi vội che điện thoại, ngẩng đầu ngơ ngác: “Tổng giám đốc đến rồi à?”
Tiểu Giai nhìn đồng hồ: “Sắp rồi, còn năm phút.”
Tôi gật đầu.
Phải giải quyết anh ta trong vòng năm phút.
Anh ta vẫn đang níu kéo.
“Hôm nay coi như chưa xảy ra chuyện gì, chúng ta tiếp tục nói chuyện được không? Đừng chia tay, được không?”
Tôi kinh hãi.
“Anh nói linh tinh gì vậy? Chúng ta yêu nhau khi nào?”
Anh ta hoàn toàn sụp đổ.
“???”
【Em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?!】
【Em một tiếng “anh ơi”, một tiếng “bé ơi” gọi tôi, chẳng lẽ đều là giả hết?】
【Em còn nói muốn làm tôi khóc, cũng chỉ là nói cho vui thôi à?】
[Chó lăn lộn ăn vạ.jpg]
【Tôi không muốn cắt đứt với em…】
【Tôi sẽ đến bộ phận của em tìm em!】
Bên tai, Tiểu Giai vẫn đầy mong chờ mà báo giờ.
“Còn một phút nữa tổng giám đốc sẽ đến, nghe nói Tổng Trần trẻ tuổi tài cao, lại còn siêu đẹp trai, thật hay giả vậy…”
Trong lúc rối như tơ vò, tôi chợt nảy ra một ý.
Nhanh tay chuyển cho anh ta quy định công ty nghiêm cấm yêu đương.
Gõ từng chữ đầy ý vị sâu xa:
【Đừng cố chấp nữa.】
【Quay đầu là bờ.】
Sau đó—xóa, chặn, làm một dây liền mạch.
An tâm rồi.
Bộ phận tôi nhiều con gái như vậy, anh ta mà tìm được tôi thì đúng là chuyện lạ!