MẬP MỜ VỚI SẾP LỚN

3

6

Trần Ân Trạch gửi một dấu hỏi chấm.

【Chó nghi hoặc.jpg】

Tôi gõ lia lịa, còn tranh thủ tự khen mình một câu:

【Công ty này rất tốt, nhân văn, cấp trên cũng hiểu lý lẽ, có đầu óc. Tôi thích công việc, tôi yêu công việc, dù thế nào cũng phải tuân thủ quy định, làm một nhân viên tốt.】
 【Còn chuyện tình cảm thì để sau.】

Nói xong thấy hơi quá “chính thống”, tôi bổ sung:

【Chuyện này hoàn toàn là lỗi của tôi, tôi xin lỗi anh.】
【Tôi biết chuyện xảy ra quá đột ngột, anh chưa thể chấp nhận ngay, tôi hiểu.】

 【Anh vẫn có thể như trước chia sẻ cuộc sống với tôi, tôi sẽ trả lời.】
【Cho đến khi anh cai được, được không?】

Gõ xong một hơi, tôi như cạn kiệt sức lực.

Chỉ có thể làm đến vậy.

Đợi vài phút, bên kia nghiến răng trả lời:

【Em cứ đợi đấy.】

Tôi còn chưa kịp hỏi anh ta định làm gì, Tiểu Giai đã vỗ vai tôi.

“Niệm Niệm, cậu đi đâu vậy, họp nội bộ rồi.”

“Đến ngay.”

Tôi vội vàng rời khỏi nhà vệ sinh.

Đi ngang khu rửa tay, vô tình nhìn vào gương…

Trần Ân Trạch đang cúi người hứng nước rửa mặt, tóc mái ướt dính, hàng mi rũ xuống, trông như chú chó nhỏ bị bỏ rơi trong đêm mưa.

Toàn thân toát ra cảm giác u ám, suy sụp.

Giống như giai đoạn thấp nhất trước khi nhân vật chính phản công.

Tôi—vai phản diện—càng thêm hoảng.

Biết vậy tôi đã không từ chối anh ta.

Đáng lẽ nên kéo dài thời gian, rồi từ từ nghĩ cách.

Quá bốc đồng rồi.

Tôi hối hận đến xanh ruột.

Giờ thì hay rồi, còn buông một câu “em đợi đấy”.

Đợi gì? Đợi chết à?

Trước khi anh ta ngẩng đầu, tôi nhanh chóng rời đi.

Mấy ngày liền sau đó, Trần Ân Trạch thật sự không nhắn cho tôi một tin nào.

Trong lòng tôi như treo một con dao.

Càng đáng sợ hơn là anh ta bắt đầu thường xuyên xuất hiện ở bộ phận chúng tôi.

Mỗi lần đi ngang chỗ tôi, tôi nín thở không dám động.

Quản lý tươi cười bước tới: “Tổng Trần có việc gì ạ?”

Trần Ân Trạch một tay đút túi: “Vào trong nói.”

Hai người vào phòng, đóng cửa lại, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi có một tật—cứ căng thẳng là đau bụng.

Không nghĩ nhiều, tôi cầm giấy rồi lén lút chuồn đi.

Đi vội quá nên quên mang điện thoại.

Vỗ trán một cái, chỉ đành giải quyết nhanh.

Quay lại thấy ba cuộc gọi nhỡ, tôi suýt ngừng thở, run run mở ra.

Là số lạ.

May quá không phải Trần Ân Trạch.

Nếu anh ta cố tình gọi để thử xem ai là tôi, thì tôi đã lộ rồi.

Tôi còn đang chìm trong cảm giác thoát nạn….

“Ân Trạch.” Một người dáng cao ráo, ăn mặc rất có gu giơ tay về phía tôi: “Cậu cầm nhầm điện thoại rồi.”

Câu nói cắt ngang suy nghĩ của tôi.

“Đến đây.”

Một giọng nam lạnh lẽo vang lên sau lưng tôi.

“Vừa tiện tay cầm, không để ý.”

Tiếng bước chân trầm ổn tiến lại gần, rồi dừng ngay trước mặt tôi.

Trong đầu tôi nhanh chóng lướt lại tất cả những gì đã nói với anh ta.

Hình như không có gì lộ cả.

Vậy anh ta đứng trước mặt tôi làm gì?

Chẳng lẽ… anh ta thuê hacker truy IP, rồi lợi dụng quyền tổng giám đốc tra nội bộ, xác định vị trí tôi?

Tôi rối như tơ vò.

Trần Ân Trạch cúi xuống nhặt chiếc thẻ nhân viên tôi không biết làm rơi lúc nào, đưa cho tôi:

“Cô làm rơi đồ rồi.”

Tim tôi thắt lại, đập nặng nề.

Không dám nhìn thẳng vào anh.

Trong tầm nhìn lướt qua, thấy khóe môi anh hơi cong, giọng thong thả:

“Không phải của cô sao?”

“Của tôi.” Tôi vội nhận lấy.

Đến khi hoàn hồn, anh đã đi mất, chỉ để lại mùi hương gỗ thoang thoảng, lẫn chút hương hoa hồng.

Tiểu Giai trượt ghế lại gần tôi.

“Trời ơi, Tổng Trần thơm quá, cậu ngửi thấy không?”

“Da anh ấy cũng đẹp, mịn, trắng cực luôn, sống mũi cao như cầu trượt…”

Tôi hít sâu, trấn tĩnh lại.

Vừa rồi tự tưởng tượng mà chân tôi mềm nhũn.

Tiểu Giai huơ tay trước mặt tôi, trêu: “Niệm Niệm, cậu bị Tổng Trần làm mê mẩn rồi à?”

“Bị dọa đến choáng.” Tôi nói thật.

“Hả?” Tiểu Giai không hiểu: “Có gì mà sợ?”

“Để anh ta đột nhiên đứng trước mặt cậu một lần đi, cậu sẽ hiểu.”

Tiểu Giai tưởng tượng thử, rùng mình: “Thôi, tớ không cần! Cảm giác giây sau sẽ bị sa thải luôn!”

 

 
 

7

Nhìn số điện thoại lạ một lúc lâu.

Cuối cùng tôi quyết định gọi lại.

Không loại trừ khả năng Trần Ân Trạch dùng số khác để thử tôi.

Tổng tài tâm cơ nhất!

“Tut… tut…”

Cổ họng khô khốc, tôi nuốt nước bọt.

“Alo?” Một giọng nam trầm vang lên.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Vừa rồi anh gọi cho tôi có việc gì không?”

“Tôi gọi cho cô?” Bên kia đầy ngỡ ngàng.

“Ừ.”

“Chắc bấm nhầm thôi, xin lỗi nhé.”

Cảm xúc hoảng loạn dần lắng xuống.

Sau đó quản lý mở một cuộc họp nhỏ, đại khái là bảo chúng tôi đi “đào” người từ công ty khác.

Một cuộc chiến thương trường rất… giản dị.

Trần Ân Trạch cực kỳ có thành ý.

Ngày nào cũng đặt cà phê đắt nhất và đủ loại đồ ăn ngon cho phòng chúng tôi.

Còn nói: “Tăng ca trả gấp đôi, mọi người vất vả rồi.”

“ Trần Tổng không chỉ họp với chúng ta, giao nhiệm vụ, giờ còn mua cà phê, đặt đồ ăn, chứng tỏ rất coi trọng chúng ta! Mọi người cố gắng 120% tinh thần, nhất định hoàn thành nhiệm vụ!”

Tôi còn tưởng anh ta biết bộ phận tôi nên mới ưu ái.

Giờ xem ra chỉ là thu phục lòng người.

Đúng là tôi tự luyến quá rồi.

Quản lý như được tiêm máu gà.

Kéo theo tôi cũng không được nghỉ, vừa săn người, vừa học cách nói chuyện, bận đến xoay như chong chóng.

Đêm đó…

Tôi vừa làm xong tài liệu phúc lợi công ty, mệt rã rời nằm trên giường.

Mở WeChat ra xem.

Bạn thân bận công việc, mỗi ngày chỉ nhắn một hai câu, khiến tôi chỉ còn tin từ PDD với Luckin.

Xóa hết thông báo, lại thấy trống rỗng.

Tôi chép miệng.

Thói quen mỗi ngày trò chuyện với Trần Ân Trạch chỉ mất một tháng để hình thành, nhưng để bỏ thì không biết mất bao lâu.

Lúc đó tôi chỉ muốn cắt đứt quan hệ.

Giờ nghĩ lại….

Người cần “cai” hơn có lẽ là tôi.

Anh là Trần Ân Trạch, thiên chi kiêu tử, con trai độc nhất của nhà họ Trần.

Sinh ra đã đứng ở độ cao mà người bình thường cố cả đời cũng không chạm tới.

Muốn gì mà không có?

Tình cảm cũng vậy—người muốn theo đuổi anh xếp hàng từ cổng công ty đến tận nước Pháp.

Anh cần cai cái gì chứ?

Nghĩ nghĩ, tôi vô thức mở khung chat với anh.

Cuộc trò chuyện dừng lại ở câu “Em cứ đợi đấy”.

Tôi giật mình tỉnh táo.

Mấy ngày nay bận quá suýt quên mất chuyện này.

Đêm xuống, suy nghĩ càng lan man, một khi nhớ lại thì đủ loại hậu quả tưởng tượng thi nhau xuất hiện.

Đột nhiên….

Group công ty gửi một file.

Ngay sau đó:

“Trần Ân Trạch @CEO: Cho phép yêu đương nơi công sở.”

Tôi: “?”

Tổng giám đốc ghê thật đấy!

Nửa phút sau, khung chat chết lặng kia sống lại.

【Ừm hừ, đợi được rồi.】

Tôi ngơ ra.

Trần Ân Trạch nói tiếp:

【File mới trong group công ty em xem chưa?】
【Cho phép yêu đương rồi!】

“… ”

Hóa ra “đợi đấy” là đợi quy định mới.

Một phen hú vía.

 

 
 

8

Tin tốt: Trần Ân Trạch không định chỉnh tôi.

Tin xấu: Anh ta vẫn muốn tiếp tục “yêu đương” với tôi.

【Tâm Tâm, giờ chúng ta không còn gì vướng bận nữa, có thể ở bên nhau chưa?】
【Chó vẫy đuôi.jpg】

【Trước khi có quy định mới, tôi còn không dám nhắn cho em…】
【Tôi nhớ em lắm, Tâm Tâm.】
【Chó làm trái tim.jpg】

Tôi giằng co nội tâm.

Phải làm sao đây?

Chợt lóe lên một ý….

Tôi hiểu rồi!

Lần trước tôi hối hận, ông trời lại cho tôi cơ hội.

Lần này phải đánh chiến thuật kéo dài thời gian.

Cứ kéo anh ta trước đã.

Nhưng kéo đến cuối thì xử lý thế nào?

Tôi lại đau đầu.

Trần Ân Trạch như một chú chó săn năng lượng vô hạn.

【Tâm Tâm, mấy ngày nay bộ phận tôi chốt được hợp đồng lớn!】
【Tôi giỏi không?】

【Nghe nói bộ phận em dạo này bận lắm, em có mệt không?】

Tôi gõ: 【Không mệt.】


Nghĩ đến mấy ngày không gặp anh ta, tôi do dự một lúc:

【Anh ký hợp đồng có mệt không?】

Trần Ân Trạch thụ sủng nhược kinh:

【Tôi không mệt!】
【Một chút cũng không mệt!】
【Tâm Tâm, em đang lo cho tôi đúng không?】
【Aaa, em đáng yêu quá!】
【Chó quay vòng.jpg】

Anh ta hết cứu rồi.

Một câu chữ mà nhìn ra tôi đáng yêu kiểu gì?

Không biết rằng…

Chính tôi lúc này cũng đã nở nụ cười ngọt ngào.

Trần Ân Trạch tiếp tục lải nhải:

【Chờ tôi thêm chút nữa, đợi tôi giỏi hơn nữa, chúng ta sẽ gặp nhau.】

【Tâm Tâm, em sẽ không giận tôi vì không nói thân phận thật chứ?】
【Chó tủi thân.jpg】

Cái gì cơ?

Gặp mặt?!


9


Tôi lại bắt đầu sợ hãi.

Nghĩ đến việc gặp mặt Trần Ân Trạch thôi là tôi đã run rồi.

Nhỡ anh chê tôi không xinh…
Chê dáng tôi không đủ nóng bỏng thì sao?

Mất mặt biết bao.

Sự tự ti trong lòng bắt đầu trồi lên.

Nói cho cùng, cũng vì khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn.

Tôi không thích làm những chuyện biết trước sẽ không có kết quả, trong tình cảm cũng vậy.

Tôi muốn kết thúc với anh một cách đàng hoàng.

Tôi lăn qua lăn lại không ngủ được.

Trong đầu bỗng hiện lên mấy câu nói:


Người ta bảo, con trai lúc đầu càng nhiệt tình thì về sau càng nhanh chán.
Còn nói, đàn ông lúc theo đuổi thì thích đến phát điên, nhưng có được rồi lại không trân trọng.

Đúng ý tôi.

Một kế hoạch dần hình thành…

Tôi sẽ tiếp tục “yêu” anh, chờ đến khi anh tự chán rồi chia tay.

Đến lúc đó chắc chắn anh đã ghét tôi rồi, sẽ không muốn gặp tôi nữa, cũng chẳng tò mò tôi là ai.

Tôi sẽ nhẹ nhàng rút lui trong êm đẹp!

Nghĩ thông rồi, tôi mở app, tìm kiếm:
“Con gái làm gì khiến con trai tụt hứng?”

Đọc xong, cục tức trong lòng tôi cũng tan biến.


Làm theo cách này…
Không đến một tuần, Trần Ân Trạch sẽ chán tôi.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...