Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sư Huynh Là Yêu Tu
2
3
Bí cảnh này là bí cảnh sơ cấp dành cho tu sĩ Trúc Cơ.
Nhưng càng đi sâu, ta càng cảm thấy không đúng.
Yêu thú mạnh đến bất thường.
Một tu sĩ nói:
“Linh khí ở đây… đang dồn vào trung tâm.”
Một người khác nói:
“Yêu thú càng lúc càng bạo động.”
Nhưng không ai muốn rút lui.
Ta cũng không.
Sư huynh ta khi bằng tuổi ta đã có thể một mình quét sạch bí cảnh cao cấp.
Nếu ta còn bỏ cuộc giữa chừng… chẳng phải sẽ bị hắn cười ch/ết sao?
Ta sờ túi trữ vật đầy ắp bên hông.
Yên tâm hơn chút.
Đi thêm một đoạn.
Đột nhiên nghe thấy tiếng cười thiếu nữ.
“Dương sư huynh, huynh thật lợi hại!”
“Yêu thú căn bản không làm huynh bị thương chút nào.”
Một thân ảnh áo hồng giả vờ loạng choạng.
Rơi thẳng vào lòng nam tu trước mặt.
Trai tài gái sắc.
Rất xứng đôi.
Chỉ là…
Nam tu đó lại là vị hôn phu của ta.
Tên hắn là Dương Chiêu Tinh.
5
Một bàn tay vững vàng đỡ ta từ phía sau khi ta loạng choạng sắp ngã.
Ta quay đầu lại.
Sư huynh đứng phía sau.
Áo trắng của hắn đã nhuốm m/áu, vẻ mặt hoảng hốt hiếm thấy.
Hắn cúi xuống, cẩn thận dùng mu bàn tay sạch lau lớp bụi trên mặt ta, ánh mắt đầy lo lắng.
“Bị dọa rồi sao?”
Ta nhào vào lòng hắn, nước mắt rơi lộp bộp.
Một lúc lâu sau, sư huynh quỳ một gối trước mặt ta, kiểm tra ta hết lần này đến lần khác.
Xác nhận ta không hề bị thương, hắn mới thở phào.
“Ta truyền tin cho muội mà không được.”
“Lưu âm thạch của muội hỏng rồi sao?”
Hắn khẽ búng trán ta.
“Đúng là không khiến người ta yên tâm.”
Sư huynh đỡ ta đứng dậy.
Lúc này ta mới nhận ra xung quanh im lặng đến quỷ dị.
Tất cả mọi người đều có biểu cảm kỳ lạ.
Lưu ảnh thạch lóe sáng liên tục, dày đặc chẳng khác nào lúc trước đại hội tông môn khi sư tôn khoanh trọng điểm.
Ký Minh chọc chọc vị sư tỷ kiếm tông bên cạnh:
“Quan hệ như vậy… ở kiếm tông các người cũng gọi là sư huynh muội sao?”
Sư tỷ đáp:
“Ta không biết, dù sao sư huynh của nàng ta đối với nàng ta đúng là như vậy.”
Sư huynh dường như không nghe thấy.
Ánh mắt hắn quét một vòng, cuối cùng dừng lại ở Dương Chiêu Tinh đang co rút trong góc, liều ch/ết che chở Lâm Ngữ phía sau.
Dương Chiêu Tinh mặt tái nhợt, khó khăn mở miệng:
“Ngươi muốn làm gì nàng ấy?”
Sư huynh cười lạnh.
“Hiệp ước Tiên Minh quy định, đồng môn không được tàn sát lẫn nhau.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Nhưng trong bí cảnh yêu thú hung hiểm. Đồng môn tỉ thí luyện tập, tăng khả năng ứng biến… cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”
Vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Bởi vì Dương Chiêu Tinh và Lâm Ngữ, mọi người suýt nữa mất mạng.
Có thể sống sót đã là nhờ tổ tiên phù hộ rồi.
Nói không có oán khí là chuyện không thể.
Ký Minh ném vỏ hạt dưa đi, hưng phấn xắn tay áo.
“Còn đứng ngây ra làm gì?”
“Không nghe sư huynh Độ Xuyên nói sao?”
“Tỉ thí luyện tập, nâng cao ứng biến!”
“Cùng nhau tiến bộ nào, các bằng hữu!”
Dương Chiêu Tinh che chở Lâm Ngữ, gầm lên:
“Chuyện là do ta làm, đừng làm tổn thương sư muội của ta!”
Vị sư tỷ kiếm tu nho nhã lúc nãy lập tức xông lên.
Một quyền đấm thẳng vào mặt Dương Chiêu Tinh.
“Câm miệng!”
“Đồ khốn!”
“Các ngươi một người cũng đừng hòng chạy!”
Dương Chiêu Tinh muốn chạy, nhưng trước mặt bỗng xuất hiện một bức tường băng chặn đường.
Sư huynh thu tay lại, giọng vẫn ôn hòa.
“Chư vị… điểm đến là dừng.”
Hiện trường lập tức loạn thành một nồi cháo.
Ta cũng nhân lúc hỗn loạn đá thêm hai cái.
“Được rồi.”
Sư huynh cười, xách ta lên.
Ta đạp không khí hai cái.
“Về thôi.”
6
Việc Dương gia quản lý bí cảnh thất trách nhanh chóng gây ra náo loạn lớn.
Tiên Minh nổi giận.
Tông chủ Dương gia bị khẩn cấp truy trách nhiệm, quyền quản lý bí cảnh bị chuyển giao cho Tiên Minh.
Cùng lúc đó, việc sư huynh trong ba ngày quét sạch ba mươi ba bí cảnh cao cấp cũng chấn động toàn bộ tu chân giới.
Sư huynh bình tĩnh nói:
“Nếu chậm thêm một khắc… muội sẽ nguy hiểm thêm một phần.”
“Đáng tiếc vận khí của ta không tốt, đến bí cảnh cuối cùng mới tìm được muội.”
Đại sư tỷ hừ lạnh:
“Nếu để ta ra tay thì đâu cần phiền phức vậy.”
“Một khắc là xong.”
“Nhưng Tiên Minh đề phòng ta như phòng trộm.”
Sư huynh liếc mắt:
“Vì sao đề phòng ngươi… ngươi không rõ sao?”
Năm năm trước, đại hội tông môn của Tiên Minh.
Hai thiên tài ngang trời xuất thế.
Một người là sư huynh Độ Xuyên.
Hắn cầm Thanh Sương kiếm, từ vòng sơ khảo đến cuối không gặp đối thủ.
Kiếm ý đi tới đâu, sương lạnh phủ tới đó.
Hắn đoạt quán quân không chút hồi hộp.
Ừ.
Sau đó còn trở thành top 1 bảng “nhất định phải ăn” của Hợp Hoan Tông.
Người thứ hai là đại sư tỷ Lục Thanh Nguyệt.
Khác với sư huynh chuyên tu kiếm đạo, đại sư tỷ học rất tạp… nhưng thứ nào cũng tinh.
Sơ khảo, nàng chỉ ném bột gây ngứa, khiến đối thủ cười đến linh lực tan rã.
Mọi người kinh hãi.
Bởi vì không ai biết tiếp theo bay tới là bột ngứa, phù kỳ quái… hay là một quyền có thể đập người ta dính vào tường.
Ta gặp qua rất nhiều thiên tài.
Nhưng bọn họ đều gọi đại sư tỷ là— lách luật.
Ngày chung kết, đại sư tỷ điên cuồng rải đủ loại bột thuốc kỳ quái.
Sợ rải không đều còn tự tay nặn mấy con chim cơ quan bay khắp nơi rải thêm.
Ngoại trừ ta và sư huynh, từ minh chủ Tiên Minh đến trưởng lão, đệ tử, khán giả— không ai thoát.
May mà đại sư tỷ còn nể tình đồng môn nên tha cho sư huynh ta.
Còn sư huynh thì— đã mang ô từ trước.
Sau trận đó, đại sư tỷ bị Tiên Minh cấm thi đấu vĩnh viễn.
Sư tôn suýt nữa phải dập đầu xin lỗi Tiên Minh.
Còn có tin đồn rằng sư tôn ôm mông chạy khỏi Tiên Minh.
Quả thực là lời đồn vô căn cứ.