Xuyên Về Năm 18 Tuổi

4

14

 

Phó Tinh Dã hình như lại bị trúng tà.

 

Sau khi hét một tiếng điên cuồng, mặt đỏ bừng rồi chạy ra ngoài.

 

Tôi đứng trước cửa sổ kính sát đất.

Lo lắng không yên.

 

Quay về năm 18 tuổi làm bạn cùng bàn với Phó Tinh Dã… có thật là quyết định đúng không?

Sao tôi cảm thấy… ông chồng này hơi… không giữ nổi nữa rồi?

 

Thời gian vẫn còn sớm.

Hay là… đổi sang người khác luôn đi.

 

Chỉ tiếc hai tấm vé này.

Tôi cúi đầu.

 

Lấy từ túi áo ra hai vé xem phim đã chuẩn bị sẵn.

Thật ra hôm nay dù Phó Tinh Dã không nói.

Tôi cũng định cho cậu nghỉ một buổi.

 

Hôm nay là ngày thứ 100 tôi gặp Phó Tinh Dã 18 tuổi.

Cũng là kỷ niệm ngày cưới của tôi và Phó Tinh Dã 26 tuổi.

 

Bộ phim này là bộ phim Phó Tinh Dã thích nhất.

Chúng tôi từng ngồi tựa đầu vào nhau trong phòng chiếu riêng.

Xem bộ phim này không dưới mười lần.

 

Anh từng ôm mặt tôi nói:

“Nếu lần đầu anh xem bộ phim này, em đã ở bên cạnh anh thì tốt biết mấy.”

 

Mà hôm nay.

Chính là ngày công chiếu đầu tiên của bộ phim.

 

Tôi thở dài.

Chỉ tiếc là… phải lãng phí một tấm vé rồi.

 

Đúng lúc đó.

Điện thoại rung lên.

 

Tin nhắn của lớp phó học tập hiện ra:

“Bây giờ cậu có rảnh không? Muốn ra ngoài cùng nhau không?”

 

15

 

Thật ra sau khi ra khỏi nhà.

Phó Tinh Dã đã hối hận rồi.

 

Cô thích tóc đen + kính nửa gọng thì sao chứ?

Ít nhất cô đã cho cậu cơ hội ăn mặc như vậy.

Vậy tại sao cô không muốn người khác cũng ăn mặc như thế?

 

Chắc chắn là vì— cậu đối với cô là đặc biệt.

→ Thắng một điểm.

 

Hơn nữa.

Bây giờ mỗi tuần cô ở cạnh cậu trung bình 16 tiếng mỗi ngày.

Còn cái tên lớp phó học tập kia.

Cộng lại chưa tới mười phút.

→ Thắng hai điểm.

 

Đã hai thắng rồi thì ba thắng cũng không xa.

Phó Tinh Dã đại thắng!

 

Nghĩ vậy.

Tâm trạng cậu dần tốt lên.

 

Bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.

Trước khi ra ngoài hai người còn cãi nhau.

Vậy khi quay về.

Cậu nên mang quà cho cô.

 

Phó Tinh Dã đứng lại.

Lấy từ ví ra một tờ giấy gói kẹo được giữ cẩn thận.

Đó là viên kẹo cô tặng riêng cho cậu vào ngày đầu cô chuyển trường.

 

Sau đó từ khi cô bắt đầu dạy kèm.

Mỗi ngày đều cho cậu một viên kẹo như vậy.

 

Cậu chọn một tờ.

Cất giữ cẩn thận.

Đây là bằng chứng cô đối xử đặc biệt với mình.

 

Cô chắc chắn cũng rất thích loại kẹo này.

“Xin hỏi… anh biết kẹo này bán ở đâu không?”

 

Phó Tinh Dã bước vào một cửa hàng tiện lợi.

Đưa giấy gói kẹo hỏi nhân viên.

 

“Cửa hàng kia có bán.”

Phó Tinh Dã nhìn theo hướng nhân viên chỉ.

 

Đứng ch/ết trân tại chỗ.

…Sao lại là nhà thuốc?!

 

16

 

Tôi và lớp phó học tập vừa đến cổng rạp chiếu phim.

 

Cậu ta bỗng dừng bước:

“Có phải là cái cậu trong lớp cậu hơi… không được thông minh lắm không?”

 

Phó Tinh Dã xách một túi kẹo bổ não, đang cúi đầu đi chậm chậm.

Kiểu tóc vẫn chưa đổi.

 

Tôi thở phào.

 

Dù não của chồng không giữ được, nhưng ít nhất nhan sắc của chồng vẫn giữ được.

 

Tôi vẫy tay gọi:

“Phó Tinh Dã!”

 

Tôi lấy vé xem phim ra khỏi túi.

Tuyệt quá.

Vậy là vé không bị lãng phí nữa.

 

Bên cạnh tôi.

Ánh mắt lớp phó học tập dừng lại trên tấm vé phim.

Sắc mặt hơi khựng.

 

Cậu ta gượng cười:

“Hôm nay cậu đi xem phim với cậu ta à?”

 

Tôi gật đầu:

“Phim này rất hay. Khi nào có cơ hội cậu cũng có thể tự đến xem.”

 

Lớp phó học tập cúi đầu cười khẽ hai tiếng.

Nói gì đó, tôi không nghe rõ.

 

“Hử?”

 

Cậu ta lắc đầu:

“Tôi nói là, cảm ơn cậu hôm nay giúp tôi chọn sách ôn tập. Vậy… tôi về trước nhé?”

 

Tôi gật đầu.

Cậu ta đi hay chưa tôi cũng không để ý.

 

Tâm trí đều đặt vào việc vẫy tay gọi Phó Tinh Dã.

Ngăn cách một con đường.

Giọng tôi không hề nhỏ.

Cậu nhanh chóng có phản ứng.

 

Tôi phấn khích giơ tấm vé phim lên.

Nhưng Phó Tinh Dã chỉ liếc tôi một cái.

Rồi đột nhiên cúi đầu quay lưng bỏ đi.

 

17

 

Rẽ qua vài góc phố, Phó Tinh Dã mới dừng lại.

Cậu thở dốc.

 

Ngực như bị một cục bông chặn lại, nghẹn đến khó chịu.

Phó Tinh Dã lấy từ túi ra hai tấm vé xem phim đã bị vò nhàu.

 

Vốn dĩ hôm nay cậu định đổi một kiểu tóc thật ngầu.

Rồi dẫn cô đi xem phim.

 

Cậu từng nghĩ cô chỉ cho mình kẹo.

Kết quả lại là kẹo bổ não.

 

Cậu từng nghĩ mình là người ở bên cô lâu nhất, đặc biệt nhất.

Nhưng cô lại đi xem phim với tên mặt trắng kia.

Thôi cũng được.

 

Cậu có thể nhắm một mắt mở một mắt.

Dù sao những người đó cũng chẳng đáng để ý.

Nhưng cô sao có thể…

 

Sao có thể đem chuyện xem phim ra trước mặt cậu!

Còn cố ý giơ vé phim cho cậu xem!

 

Rõ ràng bộ phim này là thứ cậu chờ đợi rất lâu mới được công chiếu.

 

Những dòng bình luận ồn ào lại xuất hiện:

【Cười ch/ết mất, còn tưởng mình là chính cung à?】

【Có khả năng người ta Tiểu Doãn còn chưa đồng ý ở bên cậu đâu?】

【Xong rồi, lần này thật sự mất vợ rồi!】

 

Bình luận dày đặc lướt qua.

Phó Tinh Dã nhìn rất lâu.

Cuối cùng hít sâu một hơi.

 

Cậu chợt nhớ ra.

Hình như mình quên mất một chuyện rất quan trọng.

 

18

 

Sau khi về nhà.

Tôi nhắn tin cho mẹ của Phó Tinh Dã.

Lấy lý do sắp thi đại học, tôi kết thúc việc dạy kèm cho Phó Tinh Dã.

 

Tình cảm của tôi.

Nếu không được đáp lại.

Thì không phải lỗi vì tôi đã cho đi, mà là đối phương không biết trân trọng.

 

Có lẽ…

Chỉ là thời điểm tôi và Phó Tinh Dã gặp nhau không đúng.

 

Tôi đặt điện thoại xuống.

Thôi vậy.

 

Ông trời đã cho tôi cơ hội sống lại từ năm mười tám tuổi.

Vậy thì tôi nên trải nghiệm một cuộc đời khác.

 

Nhưng tôi không ngờ rằng.

Phó Tinh Dã lại tiếp tục khiêu khích tôi.

 

19

 

Trước giờ học sáng thứ hai.

Phó Tinh Dã lấy ra một hộp cơm Hello Kitty đặt lên bàn tôi.

“Cho cậu đó.”

 

Tôi mở hộp ra, lông mày giật giật.

“Cậu mời tôi làm gì? Mời tôi bị viêm dạ dày à?”

 

Trong hộp cơm là một cái bánh mì kẹp thịt màu xanh và ít đồ trộn lạnh.

 

Phó Tinh Dã gãi đầu:

“Lúc tôi trụng bắp cải tím, quên mất phía trên đang hấp bánh.”

“Thật ra vẫn ăn được! Tôi thề!”

 

Nói xong, cậu làm mẫu cho tôi xem.

Cắn một miếng to.

 

Tôi:
“Phó Tinh Dã, cậu đang biểu diễn mukbang kiềm chế cảm giác thèm ăn à?”

 

Giờ ra chơi.

Tôi đứng dậy định đi lấy nước.

 

Phó Tinh Dã lập tức lấy từ dưới bàn ra: nước đá, cà phê, nước trái cây 

 

Mặt đầy nhiệt tình:

“Muốn uống cái nào?”

 

Tôi cạn lời một giây.

“Tôi đang tới kỳ.”

 

“Ồ ồ ồ!”

 

Phó Tinh Dã gật đầu liên tục.

Rồi từ ngăn bàn lấy ra một chai sữa đen đường đỏ ấm.

 

Tôi nhìn cậu:

“Phó Tinh Dã, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

 

Tai Phó Tinh Dã đỏ lên.

Mắt ướt long lanh.

“Cậu không nhìn ra sao?”

 

Tôi nhìn cậu một lúc.

 

Rồi kết luận:

“Phó Tinh Dã, cậu không phải nghĩ mình không thi đậu đại học nên định khởi nghiệp trong trường chứ?”

 

Mặt Phó Tinh Dã đỏ bừng.

“Bị tôi nói trúng rồi?”

 

Cậu lắc đầu.

Hàng mi run run.

 

Nhưng giọng lại rất rõ:

“Doãn Thi Vận.”

“Tôi muốn theo đuổi cậu.”

“Tôi muốn cậu làm bạn gái của tôi.”

 

20

 

Tôi nhìn cậu rất lâu.

 

Rồi bật cười nhẹ:

“Phó Tinh Dã, cậu không nghĩ rằng chỉ cần nói câu đó là tôi sẽ đồng ý với cậu chứ?”

Phó Tinh Dã thu lại nụ cười.

 

Trên khuôn mặt đẹp trai là vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

Cậu lắc đầu.

 

Thoáng có bóng dáng người chồng dịu dàng, thông minh của tám năm sau.

“Tôi sẽ cố gắng.”

“Nhưng đôi khi tôi hơi chậm hiểu. Nếu tôi làm không tốt, cậu nhất định phải mắng tôi.”

 

Tôi uống một ngụm sữa đường đỏ.

Không tệ.

Độ ngọt đúng khẩu vị tôi, nhiệt độ cũng vừa.

 

“Còn gì nữa?”

 

Phó Tinh Dã hơi ngượng:

“Nếu tôi làm tốt… cậu có thể khen tôi một chút không?”

 

Đôi mắt cậu đen và sáng.

Giống hệt con chó chăn cừu Đức nhà tôi.

 

Tôi nhìn quanh.

Các bạn học đều đi ăn sáng, chưa quay lại.

 

Cuối cùng vẫn không nhịn được.

Tôi đưa tay xoa mái tóc mái mềm mềm của cậu.

“Chó ngoan.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...