Ai Mới Là Chồng Tôi?

Chương 1

Vì mắc chứng mù mặt, sau vài tháng kết hôn tôi vẫn không thể nhớ rõ gương mặt của chồng, chỉ biết anh ấy là một thú nhân rắn đen.

 

Tối hôm đó tôi vẫn như thường lệ ra đón chồng về nhà, nhưng trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận:

 

【Nữ phụ thật đáng thương, chồng cô ta lợi dụng việc cô bị mù mặt nên không phân biệt được người, liền sai anh em thân thiết đến giả làm mình, còn bản thân thì đi hẹn hò với mối tình đầu. Quá đáng thật!】

 

【Cô ta cũng đúng là mù thật, vậy mà hoàn toàn không phát hiện người trước mặt không phải chồng mình! Chồng cô ta là rắn, còn người này là sói, chẳng có điểm nào giống nhau cả!】

 

Tôi nhìn những dòng bình luận ấy, trong lòng có chút nghi ngờ.

Nhưng chỉ nhìn mặt thôi thì quả thật tôi không thể phân biệt người trước mắt rốt cuộc là ai.

 

Cho đến khi tối đó tắm xong, tôi nhìn “chồng” chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, nghi hoặc hỏi:

“Ông xã, hôm nay… sao anh chỉ có một cái vậy?”

 

1

 

Nghe vậy, người trước mặt lập tức khựng lại, gò má thoáng đỏ lên, không biết là vì xấu hổ hay vì tức giận:

“Không có, em nhìn nhầm rồi.”

 

Giọng anh ta trầm thấp, không rõ có phải cố ý bắt chước hay không, nhưng quả thật rất giống giọng chồng tôi.

 

Tôi hơi nheo mắt, bước lại gần:

“Sao lại không có được.”

 

Ngón tay tôi trượt dọc theo lồng ngực anh ta xuống dưới, vừa sờ vừa nói:

“Cơ ngực vẫn rất đẹp, cơ bụng cũng rõ ràng, đường cơ chữ V cũng không thay đổi nhiều, nhưng mà…”

 

Nói đến đây, ngón tay tôi dừng lại ở vùng bụng dưới của anh ta, khẽ trêu ghẹo:

“Nhưng hôm nay chỗ này của ông xã hơi… lỏng lẻo nhỉ. Trước kia rõ ràng lúc nào cũng căng đến mức làm quần phồng lên.”

 

Thú nhân tuy có hình dạng con người, nhưng vẫn giữ lại một phần đặc điểm của thú.

Còn loài rắn thì… một cái rồi lại một cái.

 

Theo động tác của tôi, cơ thể người trước mặt run mạnh một cái. Anh ta lập tức nắm lấy tay tôi, giọng có chút run rẩy:

“Không phải… là, là bộ đồ này mua rộng quá, cho nên… nên không căng thôi.”

 

“Vậy à…”

 

Tôi nhìn đôi tai và cổ anh ta đã đỏ bừng, khẽ mỉm cười, tiến lên ôm cổ anh ta, ra vẻ lo lắng:

“Ông xã, dù thật sự có vấn đề gì thì cũng đừng giấu bệnh sợ chữa, biết không?”

 

Người đàn ông nghiến răng, từ cổ họng gượng ép đáp một tiếng “được”, rồi giơ tay kéo tôi ra khỏi người anh ta:

“Không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi.”

 

Nhưng tôi không chịu buông tha, ôm cổ anh ta kéo cả hai cùng ngã lên giường:

“Không được, em phải kiểm tra xem anh thật sự không có vấn đề gì.”

 

Những dòng bình luận lại hiện lên, đầy nghi hoặc:

【Sao hôm nay nữ phụ có vẻ hơi khác thường vậy? Cô ta phát hiện ra gì rồi sao?】

 

【Không thể nào đâu, Lương Mục đã tới giả mạo mấy lần rồi, cô ta vẫn chẳng phát hiện gì mà.】

 

【Nhưng trước giờ cũng chưa có hành động quá đáng gì, hôm nay là lần đầu ngủ chung giường. Một cái của Lương Mục chắc chắn không bằng hai cái đâu ~】

 

Vậy ra anh ta tên Lương Mục.

Vậy ra anh ta thật sự không phải chồng tôi.

 

Tôi khẽ nheo mắt, bàn tay trượt dọc theo eo anh ta xuống dưới:

“Ông xã ngoan, để em thử xem nào…”

 

Trong lúc nói, ngón tay tôi đã luồn vào trong áo anh ta. Toàn thân Lương Mục run lên, từ cổ họng bật ra một tiếng rên trầm.

 

Ngay giây tiếp theo—

Một đôi tai thú trắng như tuyết bỗng bật ra trên đỉnh đầu anh ta.

 

2

 

Rõ ràng đến mức này, tôi thật sự không thể giả vờ như không thấy.

Bầu không khí trong phòng lập tức lặng đi, cả người Lương Mục cứng đờ.

 

Tôi cố nhịn cười, đưa tay véo nhẹ tai thú của anh ta:

“Ông xã, cái này là gì vậy?”

 

Lương Mục miễn cưỡng hoàn hồn, cười gượng:

“Đây… đây là bất ngờ anh chuẩn bị cho em.”

 

Tôi sững lại:

“Hả?”

 

“Ý là… tai thú gì đó.”


Ánh mắt Lương Mục lảng tránh, cố bịa chuyện.
“Anh nghe nói con gái các em đều thích, nên… nên chuẩn bị một chút.”

 

Bịa chuyện nghe cũng khá hợp lý.

 

Tôi lại véo thêm mấy cái. Đôi tai mềm mềm, ấm ấm, cảm giác đó hoàn toàn không phải mấy món đạo cụ giả có thể so sánh.

 

Tôi giả vờ tin, ngây thơ nhìn ra phía sau:

“Thế ông xã, anh có chuẩn bị đuôi không?”

 

Lương Mục cứng mặt:

“Có… có.”

 

Thực ra không cần anh ta nói tôi cũng thấy rồi.

Phía sau quần phồng lên một cục.

 

Bây giờ thì đằng trước không căng, đằng sau lại căng.

 

Những dòng bình luận lại xuất hiện:

【Chậc chậc, nữ phụ đúng là vợ người ta mà, mới vài động tác đã khiến Lương Mục – trai tân – lộ cả hình thú rồi.】

 

【Nữ phụ cũng quá lẳng lơ không biết giữ mình rồi, gặp đàn ông nào cũng có thể ve vãn.】

 

【Người trên chắc não to não nhỏ lắp ngược rồi. Từ đầu tới cuối nữ phụ đều nghĩ người trước mặt là chồng mình mà! Có mắng thì nên mắng nam chính với nam phụ, lợi dụng việc nữ phụ bị mù mặt mà muốn làm gì thì làm, nên cho hai người họ một bài học mới đúng!】

 

Quả thật nên cho họ một bài học.

Tôi nhìn gương mặt đỏ bừng của Lương Mục, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ.

 

“Ông xã còn nhớ chuẩn bị bất ngờ cho em, em vui quá!”

 

Nói rồi tôi xuống giường, lấy từ sâu trong tủ quần áo ra một cái hộp.

 

Mở ra, bên trong là một bộ đồ bó sát xuyên thấu, trước ngực còn có hai chiếc kẹp bạc nhỏ.

 

“Vậy chắc ông xã cũng chưa quên cái này đâu nhỉ. Mau thay vào đi, bộ này với tai thú đúng là tuyệt phối!”

 

Lương Mục sững sờ, không dám tin:

“Em bảo anh mặc cái này?!”

 

“Tất nhiên rồi.”

 

Tôi giả vờ khó hiểu:

“Ông xã quên rồi à? Trước kia anh đã đồng ý với em rồi mà.”

 

Lương Mục nghiến răng:

“Em nhớ nhầm rồi, anh không—”

 

“Ông xã không được nuốt lời!”

 

Ánh mắt tôi đầy ẩn ý:

“Hay là… ông xã muốn để em tự tay giúp anh mặc?”

 

Chương tiếp
Loading...