Ai Mới Là Chồng Tôi?

Chương 2

3

 

Biểu cảm của Lương Mục cứng lại.

Vài giây sau, anh ta giật lấy bộ đồ trong tay tôi, mặt đỏ bừng rồi chui vào phòng tắm.

 

Trong phòng tắm vang lên tiếng sột soạt.

 

Giọng Lương Mục đầy oán trách:

“Bộ đồ này của em nhỏ quá, chật ch/ết đi được.”

 

Tôi chậm rãi đáp:

“Không thể nào đâu, em mua đúng theo số đo của anh mà. Có lẽ gần đây ông xã tập luyện tốt quá, lúc nãy em còn thấy vòng ngực anh lớn hơn trước, sờ cũng thích hơn.”

 

Trong phòng tắm im lặng một giây.

 

Lương Mục vội hỏi:

“Em thật sự thấy… thân hình anh tốt hơn trước à?”

 

Tôi đáp:

“Tất nhiên rồi.”

 

Lương Mục không nói nữa.

Hai phút sau, cửa phòng tắm mở ra.

 

Lương Mục mặc bộ đồ đó, vừa xấu hổ vừa khó xử bước ra.

Tôi lập tức giơ điện thoại chụp ảnh.

 

Thấy vậy, Lương Mục giật mình, đưa tay định giật điện thoại:

“Không được chụp!”

 

Tôi nghiêng người né đi, tiện tay chụp thêm hai tấm:

“Cứ chụp đấy! Chồng em đẹp trai như vậy, thân hình lại tốt thế, em chụp thêm vài tấm thì sao?”

 

Động tác của Lương Mục khựng lại:

“Em thật sự nghĩ vậy sao?”

 

Tôi gật đầu.

 

Sắc mặt Lương Mục dịu đi một chút, nhưng vẫn ngượng ngùng:

“Nhưng cũng không thể…”

 

“Em chụp ảnh chồng mình, cũng vì nhớ chồng mà.”

 

Tôi bĩu môi, nửa thật nửa giả:

“Ông xã thường xuyên ra nhiệm vụ không về nhà. Em không gặp được anh, chỉ có thể nhìn ảnh để đỡ nhớ thôi.”

 

Nghe vậy, nét mặt Lương Mục mềm xuống:

“Vậy sau này… anh sẽ về nhiều hơn để ở bên em.”

 

Tôi hơi ngạc nhiên.

Ở bên tôi?

Ai ở bên tôi?

Anh sao?

 

…Cũng không phải không được.

 

Tôi mỉm cười, đưa tay kéo sợi dây bạc gắn ở chiếc kẹp trước ngực anh ta, nhẹ nhàng kéo anh lại gần:

“Ông xã không lừa em chứ?”

 

Lương Mục đau khẽ, nhưng cái đuôi phía sau lại kích động lắc mạnh:

“Không lừa em.”

 

Tôi khẽ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn anh ta.

Ánh mắt Lương Mục run rẩy, như bị mê hoặc mà chậm rãi cúi đầu xuống.

 

Ngay khi nụ hôn sắp chạm tới—

Tiếng chuông điện thoại gấp gáp bỗng vang lên.

 

Lương Mục giật mình, bật khỏi người tôi, vội vàng cầm điện thoại:

“Anh… anh ra ngoài nghe điện thoại đã…”

 

Màn hình điện thoại lướt qua trước mặt tôi trong khoảnh khắc.

Nhưng tôi đã kịp nhìn thấy tên người gọi—

Kỷ Hàn.

 

Chồng thật sự của tôi.

 

4

 

Không biết hai người họ nói gì.

Khi Lương Mục quay lại, sắc mặt anh ta đã tối sầm, chiếc kẹp bạc trước ngực cũng không còn.

 

Thấy ánh mắt của tôi, anh ta cứng nhắc nói:

“Ngủ sớm đi, hôm nay anh không có hứng.”

 

Đèn đầu giường tắt đi.

Phòng ngủ rơi vào bóng tối.

Rất lâu sau, tôi nghe thấy Lương Mục khẽ chửi thề.

 

Những dòng bình luận lại xuất hiện:

【Ngoại tình bị nam chính phát hiện rồi. Chưa kịp hôn đã bị mắng một trận, đáng đời!】

 

【Mấy lần trước rõ ràng còn rất quy củ, lần này sao lại… vẫn là tại nữ phụ quá biết quyến rũ người ta!】

 

【Nhưng nam chính cũng hơi biến thái đấy, lại còn lắp camera trong nhà để theo dõi nữ phụ! Âm u thật, đúng là thú nhân rắn…】

 

Camera?!

Tim tôi giật thót.

 

Ngay sau đó là cơn tức giận không thể kìm nén.

 

Tôi và Kỷ Hàn là cuộc hôn nhân cưỡng ép do độ phù hợp gen quá cao. Tôi vốn nghĩ chỉ cần chịu đựng đến hết thời gian thử hôn nhân rồi chia tay trong hòa bình là được.

 

Không ngờ anh ta lại biến thái đến mức này!

 

Nhưng nghĩ lại—

Hành vi xâm phạm quyền riêng tư như vậy hoàn toàn đủ để tôi khởi kiện và chấm dứt thời gian thử hôn nhân sớm.

 

Điều này ngược lại còn là tin tốt.

 

Chỉ là…

Nếu anh ta đã thích theo dõi đến vậy…

 

Tôi xoay người, nhìn Lương Mục đang ngủ say bên cạnh, trong lòng cười lạnh.

 

Đã thích nhìn như vậy—

Vậy thì để anh ta nhìn cho đã!

 

Sáng hôm sau tôi thức dậy như bình thường, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Dưới lầu, Lương Mục đã chuẩn bị xong bữa sáng.

 

Ngực anh ta căng phồng chiếc tạp dề:

“Dậy rồi à? Lại ăn sáng đi.”

 

Sáng sớm đã có cả thức ăn tinh thần lẫn vật chất, tôi rất hài lòng.

 

Tôi bước tới, hôn nhẹ lên má Lương Mục:

“Cảm ơn ông xã~”

 

Những dòng bình luận lập tức hiện lên:

【Nam chính ở đầu bên kia camera thấy cảnh này, suýt bóp nát cái cốc rồi.】

 

【Cảm giác nam chính hơi khó hiểu. Rõ ràng bản thân đã đi tìm nữ chính rồi, còn quản nữ phụ làm gì…】

 

【Đừng nói nữa, nam chính đã đặt vé máy bay về rồi. Bây giờ rõ ràng anh ta không muốn tìm nữ chính nữa!】

 

【Anh ta chuẩn bị quay về tính sổ với nữ phụ rồi!】

 

5

 

Tính sổ với tôi à?

 

Tôi nhìn Lương Mục đang vẫy đuôi lia lịa, trong lòng cười lạnh: ai tính sổ với ai còn chưa chắc đâu.

 

“Sao anh vẫn còn để cả đuôi với tai vậy?”

 

Tôi lại véo tai thú của Lương Mục một cái, nói như không có gì:

“Tai chó thế này nhìn vẫn hơi không quen.”

 

Lương Mục tặc lưỡi:

“Là sói.”

 

Tôi suýt nữa phun cả ngụm cà phê ra ngoài.

Được rồi, sói.

 

Tôi ho khan một tiếng:

“Tháo ra đi.”

 

Biểu cảm Lương Mục hơi thay đổi, không rõ là bất mãn hay tủi thân:

“Hôm qua em còn nói thích mà. Chỉ sau một đêm đã không thích nữa rồi à?”

 

“Bởi vì rắn đâu có tai lông xù.”

 

Tôi nhìn anh ta, mỉm cười:

“Trừ khi anh lúc nào cũng có đôi tai thú này, để em nhìn quen, nhìn thuận mắt, đến mức một ngày không thấy lại cảm thấy khó chịu.”

 

“Ông xã, anh làm được không?”

 

Lương Mục suy nghĩ một lúc:

“Có lẽ… anh có thể thử.”

 

Tôi dừng đúng lúc, đặt đũa xuống rồi lên lầu:

“Vậy anh thử đi, em phải đi làm rồi.”

 

Lương Mục vội nói:

“Anh đi nổ máy xe.”

 

“Đợi chút.”

 

Tôi đứng trên cầu thang ngoắc tay với anh ta:

“Lại đây giúp em chút.”

 

Trong phòng thay đồ, tôi đứng trước gương cài cúc áo sơ mi.

“Hôm nay có một cuộc họp khá quan trọng, anh xem giúp em mặc cái nào đẹp hơn.”

 

Chiếc áo trên người là mẫu mới của mùa này, phần eo có dây buộc, tôn lên đường cong vòng eo.

 

Lương Mục nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt từ mặt tôi trượt xuống eo, nóng bỏng sâu thẳm:

“Cái này đã rất đẹp rồi.”

 

“Vậy à.”

 

Tôi mỉm cười nhàn nhạt, lắc nhẹ eo:

“Vậy ông xã giúp em buộc dây lại đi.”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...