Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ai Mới Là Chồng Tôi?
Chương 3
Hầu kết Lương Mục khẽ chuyển động. Anh ta cố bình tĩnh lại rồi bước tới.
Bàn tay to thô ráp của anh ta nhận lấy sợi dây mềm từ tay tôi, chậm rãi siết lại sau lưng tôi.
“Ông xã.”
Tôi khẽ gọi.
Lương Mục ngẩng lên, đáy mắt gần như không giấu nổi lửa nóng:
“Gì vậy?”
Ánh mắt tôi rơi vào một điểm trong gương, giọng nhẹ nhàng:
“Hôm nay size quần này là size bình thường đấy nhé.”
“Không hề lỏng lẻo chút nào.”
6
Lương Mục buông sợi dây rồi bỏ chạy như bay.
Tôi bỗng thấy hơi tiếc.
Còn tưởng có thể xem thử kích thước của thú nhân họ chó thế nào chứ.
Không biết có phải một khúc lại mạnh hơn hai khúc không.
Khi tôi thay đồ xong xuống lầu, Lương Mục đã chờ sẵn ngoài sân.
Nhìn đôi tai vẫn còn đỏ của anh ta, tôi khẽ cười trong lòng. So với kiểu u ám như Kỷ Hàn, tôi vẫn thích kiểu ngây thơ thuần khiết thế này hơn.
Xe nhanh chóng đến trước cổng viện nghiên cứu.
Xe dừng lại, tôi nghiêng người hôn nhẹ lên má Lương Mục:
“Cảm ơn ông xã đã đưa em.”
Tai Lương Mục đỏ bừng, nhưng cơ thể lại rất thành thật ôm eo tôi một cái:
“Tối anh đến đón em.”
Tôi gật đầu.
Trong lòng lại đang tính toán Kỷ Hàn khoảng khi nào sẽ về, tôi phải để hai người họ đối mặt một phen.
Đang mải nghĩ nên bước chân không để ý, tôi bị một viên đá nhỏ vấp phải. May mà có người phía sau đỡ kịp, nếu không chắc đã ngã nhào.
“Tạ—”
Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên:
“Đàn anh??”
Nhìn người trước mặt, tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng:
“Lâu rồi không gặp!”
Người đến là một trong số ít người tôi có thể nhận ra, đàn anh thời đại học của tôi — Lương Trác.
Anh ấy cũng là thú nhân, nhưng so với sức mạnh thì trí tuệ nổi trội hơn, nên không vào quân đội mà ở lại viện nghiên cứu.
Lần gặp trước đã là hai năm trước, nhưng giờ nhìn anh ấy, tôi thấy gần như không có gì thay đổi.
Vẫn kiểu tóc quen thuộc, cặp kính quen thuộc, phong cách ăn mặc quen thuộc.
Thậm chí trước ngực anh ấy còn cài món quà tốt nghiệp tôi tặng — một chiếc ghim hình sói tuyết.
“Lâu rồi không gặp, Vân Tranh.”
Lương Trác nhìn tôi. Ánh mắt vốn lạnh lùng của anh ấy như băng tuyết tan ra, trở nên dịu dàng.
“Từ nay chúng ta sẽ thường xuyên gặp nhau rồi. Anh được điều về viện nghiên cứu của thành phố.”
Tôi khá bất ngờ.
Năm đó Lương Trác được nhận vào viện nghiên cứu tốt nhất ở thủ đô, sao lại chuyển về thành phố hạng hai như chỗ chúng tôi?
Dường như nhìn ra thắc mắc của tôi, Lương Trác vừa định mở miệng giải thích—
“Vợ ơi!”
Phía sau bỗng có người gọi.
Tôi quay đầu lại, cố phân biệt, phát hiện Lương Mục đang chạy tới.
“Vợ à, em quên cầm cốc, anh pha cho em—”
Chưa nói hết câu, Lương Mục nhìn thấy Lương Trác thì sững lại:
“Anh?? Anh sao lại ở đây?”
Lương Trác, Lương Mục.
Hóa ra họ là anh em.
Đúng là trùng hợp thật.
So với sự kinh ngạc của Lương Mục, sắc mặt Lương Trác lại không mấy dễ nhìn.
Ánh mắt anh ấy đảo qua lại giữa tôi và Lương Mục, giọng trầm xuống:
“Cậu vừa gọi ai là vợ?”
“Sao tôi không biết cậu đã kết hôn?!”
7
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.
Lương Mục hoàn toàn đơ người.
Tôi chớp chớp mắt, nghĩ thầm: vở kịch này cuối cùng cũng không diễn tiếp được nữa rồi sao?
Đáng tiếc.
Con “chó con” Lương Mục này còn khá thú vị.
“Ông xã?”
Tôi chọc chọc anh ta, giả vờ khó hiểu:
“Đàn anh nói vậy là sao? Sao anh lại gọi anh ấy là anh? Không phải anh là con một à?”
Lương Mục toát mồ hôi:
“Chỉ là… quan hệ tốt nên gọi anh thôi! Anh ấy… dạo này không ở thành phố nên không biết chúng ta đã kết hôn.”
Tôi “ồ” một tiếng đầy ẩn ý.
Lương Trác hiển nhiên không chấp nhận lời giải thích này, đang định nói gì đó thì bị Lương Mục kéo sang một bên.
Lương Mục quay sang tôi, cố nặn ra nụ cười:
“Vợ à, bọn anh nói chuyện chút. Em đi làm đi, trưa nhớ ăn uống đàng hoàng, tối anh tới đón!”
Tôi nhướng mày rồi gật đầu:
“Được.”
Tôi quay người rời đi.
Phía sau vang lên giọng chất vấn trầm thấp của Lương Trác:
“Rốt cuộc là chuyện gì?!”
Lương Mục đang giải thích gì đó, nhưng khoảng cách ngày càng xa nên tôi không nghe rõ.
Nhưng không sao.
Bình luận sẽ tường thuật trực tiếp cho tôi.
【Anh sói chất vấn, em sói thú nhận, anh sói nổi giận, em sói cầu xin.】
【Trông Lương Trác tức thật đấy, Lương Mục sợ đến mức đuôi cũng cụp lại rồi…】
【Bởi vì Lương Trác thầm thích nữ phụ mà! Nữ thần mình nhớ thương kết hôn thì thôi đi, giờ còn trở thành vợ của em trai mình, ai mà chịu nổi!】
Nghe vậy, tim tôi khẽ nhảy lên.
Lương Trác… thích thầm tôi?
Tôi quen anh ấy cũng ba bốn năm rồi.
Lương Trác học giỏi, ngoại hình tốt, thời đại học cũng là nhân vật nổi bật.
Hơn nữa có một chuyện rất kỳ lạ.
Dù tôi bị mù mặt, nhưng gần như mỗi lần tôi đều có thể nhận ra Lương Trác trong đám đông.
Có lúc là nhờ quần áo anh ấy mặc.
Có lúc là nhờ cặp kính trên mặt.
Thậm chí có khi chỉ là một mùi nước hoa nhàn nhạt trong gió, tôi cũng lập tức biết đó là Lương Trác.
Nếu người giả làm chồng tôi là anh ấy…
Có lẽ ngay từ đầu tôi đã nhận ra rồi.
Đang mải suy nghĩ, bình luận lại cãi nhau:
【Lương Mục cùng Kỷ Hàn lừa nữ phụ vốn đã sai rồi! Bị mắng chẳng phải đáng đời sao!】
【Đừng giả làm người tốt. Với mức độ thầm thích nữ phụ của Lương Trác, nếu có cơ hội giả làm chồng cô ấy, anh ta thật sự sẽ không động lòng sao?】
【Quả nhiên… Lương Mục cũng hỏi anh trai như vậy rồi…】
Hỏi Lương Trác… cái gì?
Tôi khựng lại, cố lắng nghe.
Có lẽ Lương Mục bị mắng đến nóng nảy, giọng cao lên:
“Em biết em làm sai! Nhưng em không muốn… không muốn kết thúc…”
“Dù sao thì xin anh đừng nói cho Vân Tranh biết!”
“Cùng lắm… cùng lắm thì anh cũng làm chồng cô ấy một ngày được không!”
Lương Trác lập tức im bặt.
Tôi sốt ruột muốn ch/ết.
Được hay không thì nói một câu đi chứ!
Ngay giây sau—
Phía sau vang lên một tiếng kêu đau!
Tôi quay đầu lại.
Chỉ thấy Lương Trác đấm thẳng một cú vào mặt Lương Mục, rồi quay người bỏ đi không thèm ngoảnh lại.
8
Tối hôm đó, người xuất hiện ở nhà vẫn là Lương Mục. Tôi nhìn vết bầm tím trên má cậu ta mà không nhịn được cười, cố ý hỏi:
“Bị làm sao vậy?”
“Không cẩn thận đụng vào tủ thôi.”
Lương Mục đương nhiên không dám nói thật, tùy tiện bịa đại một lý do.
Tôi gật đầu, giả vờ tin. Sau bữa tối, tôi lấy thuốc trị bầm tím ra vẫy tay gọi cậu ta:
“Qua đây.”
Lương Mục tháo tạp dề, đi tới ngồi cạnh tôi, để tôi bôi thuốc cho, đau đến nhăn cả mũi.
“Đụng mạnh ghê nhỉ.” Tôi trêu cậu ta. “Dùng lực lớn cỡ nào vậy?”
Lương Mục cụp tai xuống, ủ rũ không nói gì, nhìn đáng thương vô cùng.
Tôi thở dài, lại gần hơn một chút, nhẹ nhàng thổi vào vết thương của cậu ta:
“Được rồi, thổi thổi là hết đau.”
Tai Lương Mục run lên, đột nhiên vươn tay ôm tôi vào lòng:
“Vợ à…”
Tôi bóp bóp tai thú của cậu ta:
“Gì vậy?”
Lương Mục im lặng rất lâu, rồi nhỏ giọng nói:
“Nếu… nếu anh làm chuyện gì có lỗi với em, em có thể cho anh một cơ hội để nhận lỗi và bù đắp không?”
“Thường thì trẻ con khóc nghĩa là đã lỡ ‘gây chuyện’ rồi.”
Tôi nhẹ nhàng đẩy cậu ta ra, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt cậu ta:
“Anh hỏi như vậy, chắc chắn là đã làm rồi. Nói đi, anh làm chuyện gì có lỗi với em?”
Lương Mục nhìn tôi chằm chằm, trong mắt đầy bất an và hoảng loạn. Môi cậu ta run lên vài lần, nhưng cuối cùng vẫn quay mặt đi, cúi đầu xuống:
“Không có gì đâu…”
Tôi lặng lẽ thở dài, nhét lọ thuốc vào tay cậu ta:
“Nếu không có gì thì tự bôi thuốc đi. Tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây.”
“À đúng rồi.”
Đi được nửa đường, tôi nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu nhìn Lương Mục, bỏ qua tia hy vọng vừa lóe lên trong mắt cậu ta, lạnh nhạt nói:
“Đôi tai chó của anh tôi nhìn chán rồi.”
“Tháo xuống đi.”
9
Cả đêm Lương Mục không về phòng. Sáng hôm sau khi tôi thức dậy, cậu ta đã rời đi, trên bàn là bữa sáng đã chuẩn bị sẵn.
Tôi thong thả ăn xong rồi ra ngoài đi làm như bình thường.
Liên tiếp ba ngày Lương Mục đều không về nhà. Nghe nói nhận nhiệm vụ khẩn cấp, chưa biết khi nào mới xong.
Một ngày thứ sáu khác, tôi từ chối lời mời ăn tối của đồng nghiệp, về nhà nghỉ sớm.
Khi tiếng động vang lên ở cửa, tôi vừa tắm xong. Nhìn cánh cửa bị gõ, tôi không khỏi nhíu mày.
Giờ này… là ai?
Lương Mục? Nhiệm vụ kết thúc rồi sao?
Hay là… Kỷ Hàn?
Dù có hơi bất an, nhưng tôi không sợ. Nếu là Kỷ Hàn thì càng tốt — chuyện ly hôn tôi còn rất nhiều điều muốn nói.
Hít sâu một hơi, tôi bước tới mở cửa:
“Anh—”
Lời còn chưa dứt, tôi đã sững người.
Người đứng ngoài cửa không phải Kỷ Hàn, cũng không phải Lương Mục.
Mà là Lương Trác.
Một Lương Trác với phong cách ăn mặc hoàn toàn khác ngày thường.
Tôi ngây ra nửa giây mới hoàn hồn, đang định hỏi chuyện gì thì Lương Trác đã lên tiếng trước.
Anh nhìn tôi, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng:
“V… vợ.”
“Anh về rồi.”