Sống Tạm Vậy...

Chương 1

Chồng tôi, đẹp trai phong độ, lịch thiệp nho nhã, mùa hè mát lạnh, mùa đông ấm áp.
Chỉ là mùa đông thì hơi thích ngủ nhiều.

 

Nhưng tôi rất thích, vì tôi sợ nóng, cũng sợ ồn ào.

 

Có điều một ngày nọ, gặp một ông lão, ông ấy nói:
“Chồng cô là con trường trùng (rắn) đấy!”

 

Tôi bật cười tức giận:
“Chồng ông mới là rắn! Cả nhà ông đều là rắn!”

 

Đùa à.
Chồng tôi — là soái ca cơ mà!

 

1

Mùa hè nóng bức, ngủ là sướng nhất.

 

Nhà người ta có điều hòa.
Nhà tôi có Trịnh Hoan.

 

Trịnh Hoan là chồng tôi.
Anh ấy bẩm sinh cơ thể lạnh.

 

Việc tôi thích nhất vào mùa hè là dựa vào anh ấy ăn dưa hấu.

 

Niềm vui nhân gian.

 

Điều hòa cũng khỏi bật, tiền điện tiết kiệm được vừa đủ mua thêm dưa hấu.

 

“Bé con ăn ít thôi, lát nữa đau bụng đấy.”

Anh vừa khuyên tôi, vừa quạt quạt cho tôi.

 

Tôi cười híp mắt nhìn anh:
“Được ~”

 

Đương nhiên tôi nghe lời anh.

Đẹp trai, dịu dàng, cho tiền tiêu, mùa hè còn ôm cho mát.

 

Gặp được người chồng thế này mà không nghe lời thì làm gì?
Cãi nhau đòi ly hôn à?

 

Sắp đến Tết Đoan Ngọ rồi.

 

Chúng tôi kết hôn ba năm.
Mỗi năm gần dịp Đoan Ngọ anh đều ở nhà với tôi.

 

Tôi sợ nóng, không thích ra ngoài.
Anh đặc biệt ghép lịch nghỉ dài ngày để ở nhà cùng tôi.

 

Năm nay cũng vậy.

Ừm… cũng có chút khác.

 

Trong nhóm cư dân khu nhà có người nói mấy hôm trước thấy rắn trong bãi cỏ.

 

Năm nay tôi phải mua ít lưu huỳnh mới được.

Mua online.

 

2

 

“Anh yêu, đi lấy giúp em cái bưu kiện được không?”

 

Lưu huỳnh của tôi tới rồi.

 

Anh đi lấy.

Nhưng đi rất lâu.

Đến lúc trời tối mới về, mắt đầy mệt mỏi.

 

“Sao vậy? Em còn chuẩn bị đi tìm anh rồi, gọi điện cũng không nghe!”

 

Tôi lại cởi đôi giày thể thao vừa mới mang.

Theo thói quen giơ tay lên, định ôm anh.

 

Nhưng anh đẩy tôi ra.

“Sao thế?”

 

Anh xoa xoa trán:
“Không sao.”

 

Nói xong đưa bưu kiện cho tôi, còn bọc trong một túi đen.

“Anh hơi khó chịu, đi ngủ trước đây.”

 

“Ồ.”

 

Anh đi ngủ, tôi đi tắm.

Xà phòng lưu huỳnh mới mua còn chưa thử.

 

Tắm vài cái là xong, trời nóng quá.

Tôi nhảy lên giường, đèn cũng không bật, ôm chặt anh rồi ngủ luôn.

 

Đêm nay ngủ không được ngon lắm.

Tôi luôn cảm thấy có thứ gì đó quấn quanh mình, khó xoay người.

 

Tuy lạnh lạnh khá dễ chịu…

Nhưng hình như cổ tôi bị cứng mất rồi.

 

3

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh đã đang làm bữa sáng.

Giữa mùa hè mà anh vẫn mặc sơ mi dài tay và quần dài, kín mít từ đầu đến chân.

 

Đẹp trai thì vẫn đẹp trai… chỉ là trông hơi kỳ kỳ.

“Em ra ngoài một lát nhé.”

 

Hôm qua anh chỉ đi lấy giúp tôi một bưu kiện mà đã khó chịu rồi, hôm nay bưu kiện này tôi tự đi lấy vậy.

 

“Đi đâu thế?”

 

“Lấy bưu kiện.”

 

“Lại mua lưu huỳnh à?”

 

Lông mày anh nhíu lại như hai con sâu róm — ghét lưu huỳnh đến thế cơ à.

Anh từng nói với tôi rồi, anh thấy lưu huỳnh rất hôi.

 

Tôi lắc lắc món đồ trong tay:

“Lưu huỳnh em đem vứt rồi! Nhưng nếu nhà có rắn vào thì anh phải đứng chắn trước mặt em đó!”

 

Tôi chỉ nói vậy thôi.

Trong khu cư dân đã rải lưu huỳnh rồi, chắc không có rắn đâu.

 

Tôi chỉ muốn nghe anh nói vài lời ngọt ngào.

 

Anh cười híp mắt, xoa đầu tôi:

“Được ~”

 

Đến Tết Đoan Ngọ, cổng khu nhà đều treo cây xương bồ.

Tôi lấy bưu kiện xong đi về thì bị một ông lão kéo lại.

 

Ông nói:

“Chồng cô là con trường trùng!”

 

Thời buổi này đúng là người gì cũng có.

Ông lão mặc bộ đồ Thái Cực quyền rất chỉnh tề, nhưng nói chuyện thì lung tung.

 

“Ông ơi xin lỗi nhé, cháu không mua gì đâu, cháu đang vội.”

 

Tôi định đi.

 

Ông lại chặn tôi:

“Chồng cô thật sự là trường trùng!”

 

Tôi nói:

“Được được được, cháu biết rồi, cảm ơn ông.”

 

Tôi chỉ muốn cho qua chuyện.

Nhưng ông cứ đi theo tôi, lải nhải bảo tôi ly hôn, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

 

Tôi bực mình:

“Anh bảo vệ ơi, làm phiền anh, ông ấy quấy rối tôi.”

 

Bảo vệ giữ ông lại, tôi quay về nhà.

 

4

 

Về đến nhà, tôi vừa ăn dưa hấu vừa tán gẫu với Trịnh Hoan.

 

“Hôm nay em gặp một ông lão, nói anh là con rắn! Buồn cười ch/ết mất. Ông ta mới là rắn, cả nhà ông ta đều là rắn!”

Trịnh Hoan vừa cắt dưa hấu vừa đút cho tôi ăn, vừa cười theo.

 

Tôi lấy điện thoại ra chuẩn bị tra thử.

“Trường trùng là con gì nhỉ? Để em tra xem.”

 

Bộp!

Miếng dưa hấu anh vừa đút cho tôi rơi xuống chiếu mát.

 

“Làm gì vậy! Chiếu có ăn dưa hấu đâu!”

Đồ rơi xuống đất ba giây còn ăn được, huống chi là chiếu mới.

 

Tôi nhặt lên định nhét vào miệng.

Anh lập tức giật lấy, ném vào thùng rác.

 

Rồi rất tự nhiên lấy điện thoại khỏi tay tôi:

“Lát nữa tra sau, đi rửa tay trước đi.”

 

“Ồ.”

 

Tôi đi rửa tay, anh đứng cạnh tra giúp tôi.

 

Kết quả hiện ra một đống thứ lung tung, cũng không rõ rốt cuộc là con gì.

 

5

 

Đúng ngày Đoan Ngọ, tôi gọi đồ ăn ngoài.

Bánh ú, bánh thanh đoàn, rượu nho, thêm một chậu móng heo nướng.

 

Ăn rất vui vẻ.

Vận động nhẹ một chút.

Rồi đi ngủ sớm.

 

Nửa đêm, tôi bị mắc tiểu đánh thức.

Xuống giường, trong lúc mơ màng, hình như tôi đạp phải thứ gì đó.

 

Tôi ngồi xổm xuống định nhặt lên.

Sờ qua sờ lại… sờ phải một cây gậy lạnh lạnh.

 

Cây gậy đó động đậy, uốn éo.

Lúc đó tóc gáy tôi dựng hết lên.

 

Tay không dám động nữa, tôi cúi đầu nhìn.

Dưới ánh trăng…

 

Một thứ giống như đuôi rắn, đang chậm rãi vặn vẹo.

“Á!!!!!!!”

 

Chương tiếp
Loading...