Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sống Tạm Vậy...
Chương 2
Tiếng hét như gi/ết heo của tôi đánh thức Trịnh Hoan.
Anh lập tức bật dậy:
“Sao vậy sao vậy…”
Không biết có phải bị dọa không, giọng anh đột ngột dừng lại, như bị nghẹn.
Tôi run lẩy bẩy rút tay lại, ngồi bệt xuống đất, mông tê rần.
Đến lúc này tôi vẫn còn nghĩ đến việc an ủi anh, chắc tôi đúng là yêu thật rồi.
“Không sao, anh đừng động, đừng sợ, em xử lý.”
Tôi từng bước lùi lại.
Trịnh Hoan thật sự không hề động đậy, không có chút tiếng động nào.
Bốp!
Đèn bật sáng.
Trịnh Hoan nằm dưới chăn, bất động.
Tôi kiểm tra kỹ khắp phòng.
Con rắn… biến mất rồi.
Điều đáng sợ nhất không phải là gặp rắn.
Mà là gặp xong rồi nó biến mất.
Nó biến mất…
Căn nhà này không ở được nữa rồi.
Tôi kéo Trịnh Hoan:
“Tối nay ra khách sạn ngủ, đi.”
Anh không động.
Ánh mắt nhìn tôi có chút đáng thương… còn có chút sợ hãi.
Tôi hơi sốt ruột:
“Anh yêu, nhanh lên, đi sớm càng an toàn.”
Tôi nói rồi giật tung chăn của anh.
Trời ơi!!!
To quá!!
Một con rắn!
Tôi trợn mắt trắng rồi ngất luôn tại chỗ.
Chắc tôi đang nằm mơ.
6
Lúc tỉnh lại đã là sáng.
Trong phòng sạch sẽ gọn gàng, chẳng có gì cả.
Tôi nằm ngay ngắn trên giường.
May quá.
Tôi thở phào — chắc là mơ.
Trịnh Hoan sao có thể là rắn được.
“Anh yêu! Anh yêu? Anh ở đâu vậy!”
Tôi gọi hai tiếng.
Trịnh Hoan trả lời từ nhà bếp:
“Anh làm bữa sáng cho em! Mau dậy rửa mặt rồi ăn!”
Ôi chao!
Cuộc sống chồng nấu bữa sáng, vợ nằm giường ấm thật tuyệt!
Tôi vui vẻ đi rửa mặt.
Vừa ra khỏi nhà tắm thì thấy Trịnh Hoan… và cái đuôi to của anh.
Tôi trợn mắt.
Hai mắt nhắm lại.
Tôi lại ngất tiếp.
Là mơ.
Nhất định là mơ.
Trịnh Hoan sao lại có đuôi rắn được.
Hơi nóng.
Trong mơ tôi trở mình.
Ôm phải một thứ lạnh lạnh, còn lạnh hơn cả Trịnh Hoan, như cục đá vậy.
Phù!
Dễ chịu thật.
Không biết sao giấc ngủ này rất bất an.
Trong mơ toàn là rắn, con lớn con nhỏ, con trắng con đen.
Tôi bị dọa tỉnh.
7
Tỉnh dậy.
Tôi nằm nghiêng.
Mở mắt ra là thấy Trịnh Hoan.
Anh tựa bên cạnh tôi, đang chơi điện thoại.
Tôi muốn cử động, phát hiện không cử động được.
Hình như có thứ gì đó trói tôi lại.
Không phải kiểu quấn từng vòng.
Mà là từ chân đến đầu, như vẽ một đường viền quanh tôi.
“Ơ, sao vậy!”
Thấy tôi tỉnh, Trịnh Hoan vội bỏ điện thoại xuống:
“Em tỉnh rồi à? Em cứ lăn qua lăn lại, anh sợ em rơi khỏi giường.”
Khi anh nói chuyện, tôi cảm thấy cảm giác bị trói biến mất.
Tôi lập tức ngồi dậy:
“Anh yêu, em nói anh nghe, em mơ thấy…”
Tôi vừa nói vừa đặt tay chân lên người anh như thường ngày.
Chỉ là hôm nay…
Cảm giác dưới chân rất không đúng.
Tôi cúi đầu xuống.
Trời ơi!
Một cái đuôi to khổng lồ!
“Không… không… không phải mơ!!!”
“Cứu mạng!!!”
Cả đời tôi chưa bao giờ linh hoạt như vậy.
Tôi lộn một vòng, xỏ giày rồi chạy.
Tay còn chưa kịp chạm vào tay nắm cửa—
Đuôi của anh quấn chặt lấy eo tôi.
Vút!
Kéo tôi trở lại.
Lần đầu tiên trong đời tôi hận bản thân không chịu tập thể dục cho khỏe, sức yếu quá!
8
“Xin lỗi em, có phải anh dọa em rồi không?”
“Chủ yếu là mấy ngày nay trong không khí toàn mùi lưu huỳnh, anh thật sự không giữ được hình dạng con người nữa.”
“Em đừng sợ nhé, đuôi của anh cũng khá đẹp mà, đúng không?”
“Em xem này!”
Anh trườn qua trườn lại trong phòng khách rất linh hoạt, còn hỏi tôi:
“Có giống hệt trong truyện tranh em đọc không?”
Tôi chỉ có thể co ro trên ghế sofa, nhắm chặt mắt, mong rằng tất cả chỉ là ảo giác.
“Chuyện này xảy ra từ khi nào?”
Nghe tôi cuối cùng cũng lên tiếng, anh trườn lại ngồi cạnh tôi, còn sợ dọa tôi nên cuộn đuôi lại thành một cục.
“Từ khi nào là sao?”
Tôi hỏi:
“Anh biến thành yêu quái rắn từ lúc nào?”
“Anh vốn dĩ luôn là vậy mà!”
Anh còn nói rất hùng hồn.
“Vậy sao lúc xem mắt anh không nói!!!”
Tôi thật muốn cầm gối đập anh, nhưng tôi không dám.
Anh đáng thương trả lời:
“Em cũng không hỏi mà!”
Tôi xin hỏi thử xem, có ai bình thường lại hỏi khi đi xem mắt:
“Xin hỏi anh có phải yêu quái rắn không?”
“Anh tự chơi đi, em ra ngoài hít thở chút.”
Anh đi theo sau tôi:
“Ồ, em đi đâu? Tối còn về ăn cơm không?”
Để phòng tôi chạy trốn, anh đã giữ luôn chứng minh thư và điện thoại của tôi.
Hóa ra Trịnh Hoan dịu dàng chu đáo trước đây đều là anh giả vờ.
Thực ra anh là một con rắn xấu xa.