Xuyên Về Năm 18 Tuổi
1
Sau khi xuyên về năm mười tám tuổi.
Tôi chuyển trường đến ngôi trường của người chồng tương lai của mình.
Trong lòng còn thầm mong có thể cùng anh vừa gặp đã yêu, mở đầu một chuyện tình thanh xuân ngọt ngào với người đàn ông thông minh, dịu dàng ấy.
Nhưng ngay ngày đầu tiên chuyển trường.
Một thiếu niên tóc đỏ chói đã đạp một chân lên bàn học của tôi.
Giọng điệu ngạo mạn:
“Lau sạch giày bóng rổ cho thiếu gia đây.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt chạm thẳng vào người chồng tương lai của mình.
Tôi nheo mắt lại, cười lạnh một tiếng:
“Cậu nói tôi à?”
1
Năm thứ năm sau khi kết hôn.
Tính chiếm hữu của Phó Tinh Dã chẳng những không giảm, mà còn ngày càng nặng.
Một lần hai vợ chồng cùng xem phim truyền hình về đời sống học đường.
Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau.
Giọng điệu u oán:
“Vợ à, sao anh lại không phải mối tình đầu thời học sinh của em chứ.”
Tôi liếc xéo anh một cái.
Phó Tinh Dã lập tức hiểu ý, vội vàng đút cho tôi một quả anh đào.
Lại ân cần đưa tay hứng luôn hạt.
Tôi cạn lời:
“Em vốn dĩ chưa từng yêu ai thời đi học, được chưa?”
Những năm đó tôi chỉ biết vùi đầu học hành.
Mãi đến năm ba đại học, khi sang Mỹ trao đổi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm được một chút.
Sau đó, trên một con tàu du lịch ở San Francisco.
Phó Tinh Dã vừa gặp đã yêu tôi.
Ba tháng sau, tôi miễn cưỡng đồng ý ở bên anh.
Nhưng tên này vẫn chưa thỏa mãn, giọng đầy chua chát:
“Lúc em say, chính miệng em nói với anh đấy. Hồi đi học rõ ràng có rất nhiều người thầm thích em, đặc biệt là cái cậu lớp trưởng học tập kia…”
Bị tôi trừng mắt một cái, Phó Tinh Dã mới ngoan ngoãn im miệng.
“Anh đã điều người ta sang châu Phi làm dự án rồi. Hơn nữa sau khi tốt nghiệp, bọn em chưa từng liên lạc lại.”
Vị tổng tài mưu lược trên thương trường, lúc này lại giống hệt một chú chó lớn thích làm nũng, ấm ức nói:
“Anh chỉ muốn được cùng vợ từ đồng phục học sinh đến váy cưới thôi mà. Nếu quay lại năm mười tám tuổi, anh chắc chắn vẫn sẽ yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Con người đúng là không nên nói nhiều quá.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa.
Tôi thật sự quay về năm mười tám tuổi.
2
Đến ngày thứ ba, tôi được chuyển vào lớp của Phó Tinh Dã.
Ôm một thùng sách, tôi gõ nhẹ lên bàn một bạn học:
“Chào cậu, cho mình hỏi Phó Tinh Dã ngồi ở đâu vậy?”
Người bị hỏi hơi do dự, rồi chỉ tay:
“Ở bàn thứ hai từ dưới lên kia.”
Tốt quá.
Tôi có thể ngồi cùng bàn với Phó Tinh Dã rồi.
Bạn học kia nhỏ giọng hỏi dò:
“Cậu cũng nghe danh Phó Tinh Dã nên chuẩn bị trước đúng không?”
Tôi gật đầu.
Tìm một học thần làm bạn cùng bàn vốn là chuyện quá bình thường.
Mỗi khi Phó Tinh Dã dính lấy tôi, nhắc đến thời cấp ba của mình, anh luôn khiêm tốn nói rằng bản thân chưa đủ nỗ lực.
Đã từng vài lần thi đứng thứ hai, không giữ được hạng nhất tuyệt đối.
Tôi tin là thật.
Dù sao tám năm sau, Phó Tinh Dã chính là tổng tài thiên tài nổi tiếng ở Hải Thành.
Sau khi tiếp quản tập đoàn họ Phó, chỉ trong ba năm đã khiến giá trị thị trường tăng gấp đôi.
Nhưng… sao chỗ bên cạnh anh lại trống?
Tôi vừa định chuyển sách sang đó thì bạn học kia hạ giọng nói:
“Vậy thì đúng rồi. Phía sau còn chỗ trống, cậu ngồi đó đi, nhớ tránh xa cậu ta một chút.”
“?”
Phó Tinh Dã tuy ở công ty là tổng tài mặt lạnh.
Nhưng tính khí… chắc cũng không đến mức tệ vậy chứ?
Cảm ơn lòng tốt của bạn học, tôi vẫn chuyển sách sang ngồi cạnh Phó Tinh Dã.
Sắp vào học rồi mà anh vẫn chưa đến.
Chắc là lên phòng giáo viên hỏi bài.
Tôi đeo khẩu trang, bắt đầu lau bàn.
Lau đến lần thứ hai.
Một chiếc giày AJ bỗng nhiên giẫm lên cái bàn vừa được tôi lau sạch.
“Cậu là học sinh mới à?”
“Đã thích sạch như vậy thì lau luôn giày bóng rổ cho thiếu gia đây đi.”
Tôi ngẩng đầu.
Mái tóc đỏ rực của Phó Tinh Dã chói mắt dưới ánh nắng buổi chiều.
Tôi nheo mắt.
Bình thường Phó Tinh Dã luôn tự nhận mình là chú cún ngoan của vợ.
Chưa bao giờ dám lớn tiếng với tôi.
Bị tôi mắng thì tự tìm góc ngồi lén lau nước mắt.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh hô tới gọi lui với tôi.
Tôi cười lạnh, chỉ vào mình:
“Cậu nói… tôi à?”
Phó Tinh Dã khó chịu “chậc” một tiếng:
“Chứ còn ai nữa?”
“Cậu cũng kỳ thật đấy, sao ở trong lớp còn che kín mặt vậy?”
Nói xong, anh vươn tay định kéo khẩu trang của tôi xuống.
3
Tay Phó Tinh Dã vừa đưa ra được một nửa thì bỗng khựng lại.
Trước mắt anh đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận bay qua.
【Cười c/hết mất, Phó Tinh Dã lại dám sai vợ tương lai lau giày.】
【Nếu Doãn Thi Vận thật sự lau giày cho cậu ta, thì sau này cậu ta phải quỳ chà bàn giặt rồi.】
Phó Tinh Dã nhíu mày, phẩy tay vài cái.
Chẳng lẽ tối qua anh thức trắng chơi game, nên mới xuất hiện ảo giác?
Vợ tương lai?
Đó là cái gì?
Chỉ khiến anh rút đao chậm hơn thôi.
Anh vốn không hứng thú với yêu đương.
Chú của anh từng nói rồi — phụ nữ chỉ biết bám người, suốt ngày muốn ở bên nhau.
Anh mới không thích thế.
Nhưng những dòng bình luận kia không hề biến mất.
Ngược lại còn cười trên nỗi đau của người khác:
【Loại đàn ông mạnh miệng này, sau khi bị vợ đá thì khóc thảm nhất.】
【Đúng là đồ vô dụng. Cho cậu ta cơ hội yêu vợ từ thời học sinh, cậu ta lại không nắm được. Sau này chỉ có thể ôm Doãn Thi Vận vừa khóc vừa làm nũng thôi.】
Phó Tinh Dã bực bội gãi tóc.
Anh hoàn toàn không tin mấy lời vớ vẩn này.
Nhưng không hiểu sao.
Anh vẫn liếc nhìn cô gái bên cạnh.
Cô đã tháo khẩu trang xuống.
Đôi mắt sáng long lanh nhìn anh.
“Này, học sinh mới, cậu tên gì?”
Cô gái thản nhiên liếc anh một cái.
Chân anh… tự nhiên hơi mềm ra.
Sau đó, anh nghe thấy cô nói ra cái tên dứt khoát như rơi xuống đất:
“Doãn Thi Vận.”
4
Phó Tinh Dã cũng không biết mình trúng tà gì.
Tay quơ quào vài cái trong không trung.
Sau khi hỏi tên tôi xong thì lặng lẽ rút chân khỏi bàn.
Lớp phó học tập đi ngang qua, run run đưa bài kiểm tra cho Phó Tinh Dã.
“Anh Dã… bài của anh.”
Phó Tinh Dã nhận lấy rồi vo tròn lại.
Tôi liếc qua.
Cả trang đầy dấu X đỏ chói mắt.
Thì ra hạng nhất… từ dưới lên.
Kết hợp với biểu hiện ban nãy của anh.
Tôi thở dài.
Người chồng mười tám tuổi của tôi hình như… não không được tốt lắm.
Tôi móc trong túi ra một viên kẹo bổ não, đưa cho anh.
Chồng à.
Anh nhất định phải khá lên đấy nhé.