Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Xuyên Về Năm 18 Tuổi
2
5
Phó Tinh Dã lạnh mặt nhận lấy viên kẹo.
Quay đầu đi, cố gắng đè khóe môi đang cong lên.
Xem ra mấy dòng bình luận kia không hoàn toàn sai.
Không phải anh vừa gặp đã yêu Doãn Thi Vận.
Mà phải là cô vừa gặp đã yêu anh mới đúng.
Nếu không thì…
Sao bạn cùng bàn mới chuyển đến ngày đầu tiên đã cho anh kẹo?
Hơn nữa.
Dù là muốn tạo quan hệ tốt với bạn học mới.
Thì tại sao viên kẹo này chỉ đưa cho mình anh?
6
Ngày đầu chuyển trường có rất nhiều thủ tục phải làm.
Sau giờ học, tôi chọc nhẹ vào Phó Tinh Dã đang cúi đầu nghịch MP3.
Báo với anh:
“Em phải lên phòng giáo viên một chút.”
Thực ra bình thường tôi cũng không cần báo cáo với Phó Tinh Dã.
Nhưng không chịu nổi tính bám người của anh.
Trong vòng mười phút tôi không trả lời tin nhắn, anh sẽ gọi điện ngay.
Câu đầu tiên sau khi bắt máy luôn là giọng nghẹn ngào:
“Vợ ơi, em không còn yêu anh nữa à?”
Có lần tôi đi xem phim với bạn thân.
Đã nói trước với Phó Tinh Dã rằng hai tiếng sau đến đón tôi.
Nhưng đang xem giữa chừng, trong rạp bỗng có người bắt gian tại trận.
Tôi với bạn thân xem náo nhiệt quá, xem thêm nửa tiếng.
Khi kết thúc, tôi lấy điện thoại đang để chế độ im lặng ra.
Phó Tinh Dã đã gọi cho tôi 36 cuộc.
Tin nhắn thì 99+.
Tin nhắn cuối cùng là:
【Vợ à, anh đã khóa giấy đăng ký kết hôn và sổ hộ khẩu vào két sắt rồi. Anh sẽ **không ly hôn với em đâu! Dù em thật sự có ý định khác, thì anh cũng phải là chính thất. Muốn đưa người ngoài vào nhà cũng phải được anh đồng ý trước!】
Để tránh những chuyện hiểu lầm như vậy.
Từ đó trở đi, mọi việc lớn nhỏ tôi đều báo cho Phó Tinh Dã.
Đã thành phản xạ cơ bắp rồi.
Nhưng Phó Tinh Dã mười tám tuổi dường như không hiểu ý tôi.
Anh nhấc mí mắt nhìn tôi một cái.
Sau đó vươn vai đứng dậy.
Lạnh lùng nói:
“Đi thôi.”
Tôi: “?”
Anh… hiểu nhầm cái gì vậy?
Trước giờ thể dục, tôi đi lấy nước nóng.
Cầm cốc nước lên, tôi chọc nhẹ vào Phó Tinh Dã.
Còn chưa kịp nói để anh nhường đường.
Phó Tinh Dã đã “chậc” một tiếng:
“Phiền phức.”
Sau đó cầm lấy cốc của tôi.
Đi đến máy nước, rót đầy một cốc nước nóng.
?
Tôi đâu có nhờ anh giúp đâu.
7
Sau giờ học toán, Phó Tinh Dã đang nằm úp trên bàn ngủ ngon lành.
Tôi lại chọc chọc anh.
Phó Tinh Dã bực bội ngồi dậy:
“Doãn Thi Vận, cậu lại muốn làm gì?”
Tôi nói rất đương nhiên:
“Đi nhà vệ sinh mà.”
Mắt Phó Tinh Dã mở to:
“Cái này cũng muốn tôi đi cùng à?”
Quả nhiên anh hiểu nhầm rồi.
Tôi xua tay:
“Không không, tôi chỉ báo cho cậu biết thôi.”
Sắc mặt Phó Tinh Dã từ đỏ chuyển sang đen:
“Cậu bị bệnh à?”
“Chúng ta chỉ là bạn học bình thường thôi. Cậu tưởng tôi là chồng cậu chắc, còn phải báo cáo.”
“Sau này có chuyện gì cũng không cần nói với tôi nữa. Lắm lời.”
Bị Phó Tinh Dã quát, phản ứng đầu tiên của tôi là khó chịu.
Tôi quyết định không thèm để ý tên đáng ghét Phó Tinh Dã này nữa.
Dù sao ban đầu cũng là anh theo đuổi tôi.
Nếu không phải vì anh giàu, đẹp trai, có tám múi, buổi tối còn biết chiều chuộng tôi.
Tôi mới không thèm kết hôn với anh!
Hừ!
Nhưng nghĩ đến sau này không cần phải báo cáo nữa.
Trong lòng tôi lại nhẹ nhõm không ít.
Tôi không thèm nhìn Phó Tinh Dã lấy một cái.
Quay đầu đi thẳng ra khỏi lớp.
Không để ý rằng.
Phía sau tôi, Phó Tinh Dã dường như nhìn thấy thứ gì đó trong không trung.
Anh đứng sững tại chỗ.
8
Mấy ngày sau đó, tôi coi Phó Tinh Dã như không khí.
Khó khăn lắm mới quay lại tuổi mười tám.
Tôi bận trải nghiệm cuộc sống thanh xuân học đường.
Rất nhanh đã hòa đồng với mọi người xung quanh.
Ai cũng rất thân thiện với tôi.
Chỉ là thỉnh thoảng tôi cảm thấy sau lưng có một ánh nhìn như có như không.
Dường như luôn dính chặt trên người tôi.
Nhưng mỗi khi tôi quay đầu lại nhìn.
Thì không thấy gì nữa.
Phó Tinh Dã vẫn mái tóc đỏ rực, suốt ngày nằm ngủ trên bàn.
Như thể cả thế giới không liên quan gì đến anh.
Tôi cúi đầu tiếp tục làm bài tập.
Bỗng có người gọi:
“Doãn Thi Vận, có người tìm cậu.”
Cậu nam sinh đứng trước cửa lớp đeo kính nửa gọng.
Tóc đen gọn gàng, dáng người cao ráo, sạch sẽ.
Là lớp trưởng học tập của lớp bên cạnh.
Cậu ấy đẩy gọng kính trên sống mũi.
Đưa cho tôi một cuốn sách từ vựng dày cộp, ngượng ngùng nói:
“Tôi nghe thầy nói cậu thi ngoại ngữ là tiếng Tây Ban Nha. Cái này cho cậu, hy vọng sẽ giúp được.”
Tôi cảm ơn cậu ấy, vừa định nhận lấy.
Phía sau bỗng vang lên một tiếng “xoạt”.
Có người mạnh tay mở toang cửa sổ.
Tôi và lớp trưởng cùng quay đầu nhìn.
Qua lớp kính.
Sắc mặt Phó Tinh Dã lạnh đến mức như có thể đóng băng không khí.
Trong ánh mắt chồng chất cơn giận dữ.
Hốc mắt hơi đỏ lên.
Lớp trưởng liếc nhìn một cái.
Sau đó cúi xuống nhìn tôi, giọng dịu dàng quan tâm:
“Cậu ta sao lại giống dân du côn vậy? Không phải bình thường hay bắt nạt cậu đấy chứ?”
Phó Tinh Dã đã đi đến cửa lớp.
Anh lạnh lùng nhìn lớp trưởng:
“Chuyện giữa tôi và bạn cùng bàn, cần cậu xen vào à?”
Nói xong lại nhìn tôi.
Ánh nước trong mắt dường như sắp trào ra:
“Cậu thà đi với người lớp khác, cũng không chịu gọi tôi đi cùng sao?”
Tôi:
“?”
Đi đâu cơ?
9
Tôi nhún vai.
Vừa định nói chẳng phải chính cậu không cho tôi báo cáo sao.
Còn chưa kịp nói ra.
Chủ nhiệm lớp đã gọi tôi lên văn phòng giáo viên.
“Bạn Doãn, phụ huynh của bạn Phó muốn nhờ em kèm toán cho cậu ấy một chút.”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên gương mặt đáng ghét của Phó Tinh Dã.
Tên lừa đảo.
Còn hung dữ với tôi.
Tôi không thèm đâu.
Tôi mím môi, vừa định từ chối.
Bỗng nghe bên cạnh vang lên một giọng nữ lanh lảnh:
“Đây chính là bạn Doãn phải không? Con bé này nhìn dễ thương thật đấy.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Mẹ của Phó Tinh Dã ăn mặc thời trang, bước nhanh đến trước mặt tôi như một con chim sơn ca.
Bà nắm lấy tay tôi.
Bà rất chú ý chăm sóc sắc đẹp, đến khi tôi và Phó Tinh Dã kết hôn năm năm, bà trông vẫn như một chị gái ngoài ba mươi.
Bình thường có gì ngon, vui, hay ho, bà đều nhớ để phần cho tôi.
Đối xử với tôi rất tốt.
Nếu Phó Tinh Dã làm tôi không vui, tôi sẽ mách bà.
Sau đó vừa ăn hạt dưa, vừa xem cảnh Phó Tinh Dã bị kéo tai dạy dỗ.
Mũi tôi chợt chua xót.
Buột miệng gọi:
“Mẹ… à cô Mã.”
May quá.
Suýt nữa gọi nhầm.
10
Dạo gần đây Phó Tinh Dã rất bực bội.
Anh cũng không nói rõ được vì sao.
Rõ ràng bạn cùng bàn mắt sáng long lanh kia đã không còn làm phiền mình nữa.
Nhưng những dòng bình luận phiền phức kia vẫn còn.
【Còn ngủ nữa, đã chiến tranh lạnh với vợ ba ngày rồi.】
【Ba ngày rồi mà vẫn chưa biết sai à? Báo cáo phu nhân, tổng tài sắp phải chịu án t/ù không vợ rồi.】
Phó Tinh Dã nheo mắt.
Chống đầu nhìn sang bên cạnh.
Doãn Thi Vận vẫn đang ngồi bên cạnh anh giải bài.
Mái tóc mái rủ xuống, trông uể oải.
Bài này hình như khá khó.
Phó Tinh Dã liếc nhìn một cái.
Rồi lập tức nhận ra có gì đó không đúng.
【Cười ch/ết mất, vừa rồi Phó Tinh Dã lén nhìn vợ đúng không?】
【Miệng thì không nói, trong lòng quan tâm muốn chết. Tỉnh đi, tsundere hết thời rồi!】
Tsundere cái gì.
Phó Tinh Dã nghĩ thầm.
Hơn nữa, lúc nào anh coi Doãn Thi Vận là vợ tương lai của mình chứ?